Ngay lúc Dung Kim Dao đang khó xử vì chuyện nam nữ lập đội núi, thì ở phía bên bãi đất trống của trường săn, vang lên tiếng reo hò vui vẻ trong trẻo của các thiếu niên: "Thế tử cố lên!"
Đang độ xuân về, các ngọn núi ánh nắng ấm áp nhuộm màu, tựa như gò má ửng hồng của thiếu nữ, một tốp thanh niên cưỡi ngựa phi tới. Con tuấn mã màu xanh đen ở phía xa xa trong tiếng reo hò đột nhiên tăng tốc, khi phi nước đại mang theo luồng gió mạnh.
Chẳng mấy chốc, nó vượt lên tiếng vó ngựa của đám đông.
Thiếu niên nghiêng yên ngựa vàng vận bộ trang phục cưỡi ngựa tay hẹp màu đen huyền, mái tóc đen búi cao thành đuôi ngựa bằng một chiếc mão bạc, đai lưng thêu hoa mai chuỗi ngọc ôm lấy vòng eo săn chắc. Chỉ thấy rút một mũi tên lông vũ từ lưng, chút chậm trễ giương cung lắp tên, mũi tên như băng bay về phía bia ngắm cách đó trăm bước.
Trong lúc bụi đất bay mù mịt, bóng dáng tám mũi tên lượt vụt qua. Nhìn kỹ , tám bia ngắm song song phía , tâm bia đều xuyên thủng.
"Oa——" Trên mấy đống rơm ở rìa hàng rào trường săn hai bé đang , chúng chống cằm lên đầu gối, mắt chớp về phía bụi đất mịt mù và những con tuấn mã phía .
Phương Vân Lãng nín thở tập trung, trong mắt tràn đầy vẻ tự hào. Ngón tay chỉ về phía lưng ngựa, khoe khoang với bạn đồng hành bên cạnh: "Sở Ý, ca ca của ! Lợi hại ?"
Bạn đồng hành cũng là một bé còn nhỏ tuổi, khi xem xong màn cưỡi ngựa b.ắ. n cung đầy khí phách, ngửa đầu , thẳng xuống đống rơm. Cậu nhóc nhắm mắt tận hưởng ánh nắng, trong đầu hiện lên bóng hình vị tướng quân kinh diễm, phóng khoáng. Cậu nhóc đưa tay bắt lấy, bóng hình đó liền biến thành chính .
Một lúc , nhóc thẳng dậy, hùng hồn : "Sau , cũng trở thành như thế tử, kiến công lập nghiệp!"
Phương Vân Lãng dùng nắm đ.ấ. m thịt của huých vai bạn đồng hành, khẩy: "Vậy thì ngươi chịu nhiều khổ cực lắm đấy!" Dù thì Tử Chiêm ca cũng đột nhiên từ một thế tử danh môn biến thành thiếu niên tướng quân.
Con đường mà khác thấy vô cùng huy hoàng , là đánh đổi bằng những vết thương chằng chịt và vô đêm cô đơn lạnh lẽo.
"Nếu như , dẫn ngươi quen!" Phương Vân Lãng nhảy xuống đống rơm, kéo kéo vạt áo bạn đồng hành, chuẩn dẫn nhóc tìm Sở Ý.
Ai ngờ mới vững, một con ngựa khác như gió lao tới, bụi đất tung lên cay mắt. Phương Vân Lãng đưa tay áo lên che, trong chớp mắt, tám bóng tên như hình với bóng b.ắ. n trúng bia ngắm.
Nhìn thấy đến, sắc mặt Phương Vân Lãng lập tức tái mét.
"Hắn là ai ? Lợi hại y như thế tử!" Bạn đồng hành phấn khích . Người đó vận một bộ chiến bào màu đỏ sẫm, đeo kiếm mang đao, dáng vẻ tướng quân oai phong lẫm liệt, "Chẳng lẽ là phó tướng nào đó hả?"
"Cũng, cũng là ca ca của ..." Phương Vân Lãng nuốt nước bọt.
Phương Vân Lãng vốn tưởng Lục Huyền Phong sẽ dẫn cấm quân canh gác gần lều của Hoàng đế, sẽ thời gian rảnh để la mắng , nên mới dám đến trường săn biếng. Kỳ thi võ sắp đến, mà ngay cả cung cũng kéo nổi, nếu là ruột của thống lĩnh cấm quân Lục Huyền Phong, e rằng sẽ rụng răng.
"Cũng là ca ca của ngươi? Sao ngươi nhiều ca ca ." Đối phương nửa tin nửa ngờ. Dường như nghĩ đến điều gì đó, nhóc hỏi: "Ngươi còn Lục công chúa như tiên nữ trong hoàng cung là tẩu tẩu của ngươi, nàng rốt cuộc là nương tử của ca ca nào của ngươi?"
"Đương nhiên là của Tử Chiêm ca ," Phương Vân Lãng chợt nảy một ý, "Hì, dẫn ngươi tìm tẩu tẩu của nhé!"
"Ta thèm! Ta gặp thế tử và vị đại ca mặc chiến bào !"
"Hắn là ca ca ruột của , hung dữ lắm! Sẽ đánh đó! Đi, dẫn ngươi tìm tiên nữ tẩu tẩu." Cảm nhận một luồng ánh mắt nóng rực từ từ hướng về phía , Phương Vân Lãng liếc trộm một cái, nghi ngờ gì mà bắt gặp gương mặt chút cảm xúc của Lục Huyền Phong.
Phương Vân Lãng lập tức đầu , dọa nạt bạn đồng hành, lấy nhóc lá chắn, kéo lủi nhanh khỏi trường săn.
Sắc xuân bao la trải dài khắp trường săn hoàng gia ở ngoại ô kinh thành, màu xanh mướt của núi đồi phủ lên thiếu niên đang lưng ngựa một dáng vẻ ôn nhuận.
Sở Ý ghìm cương ngựa, Phương Vân Lãng khom lưng, lén lút rời , khỏi bật : "Đó là ruột của ngươi, ngươi cứ lạnh mặt mãi thế? Coi kìa, dọa chạy mất ."
Lục Huyền Phong thu thần sắc, "Là nó nhát gan, liên quan gì đến ?" Hắn liếc Sở Ý một cái, vẻ mặt khó lường: "Ngược là ngươi, còn tâm trạng ở đây b.ắ. n cung. Hội săn b.ắ. n năm nay trùng với lễ Thượng Tỵ, Bệ hạ thêm chút khí vui vẻ nên đổi luật lệ săn bắn, nam nữ lập đội núi."
Hắn cao, về phía khu lều trại, : "Ta thấy ánh mắt của Lục công chúa sắp xuyên thủng ngươi đấy."
Sở Ý thần sắc tự nhiên nắm chặt cương ngựa, nhanh nhẹn xuống ngựa, khẽ nhướng mày với Lục Huyền Phong: "Là nàng ý , liên quan gì đến ?"
"Ngươi định đến chào hỏi một tiếng ? Với phu nhân tương lai của ngươi."
Bốn chữ "phu nhân tương lai" Lục Huyền Phong với giọng điệu mập mờ. Động tác buộc ngựa của Sở Ý khựng , "Muốn thì ngươi tự ."
Bỗng dưng vòng eo săn chắc một đôi tay ôm chặt, ấm nóng bỏng áp sát da thịt , n.g.ự. c như một con thú nhỏ yếu ớt đang co rúm .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!