Chương 79: (Vô Đề)

Ngay khoảnh khắc chữ cuối cùng vừa dứt, Sở Ý thoáng sững người, lần đầu tiên giữa chốn giường chiếu, hắn lại ngẩn ngơ trong chốc lát vì lời nói của Dung Kim Dao.

Ngoan ngoãn nằm sấp xuống…

Năm chữ này, hắn đã từng nghe Dung Kim Dao nói qua.

Dạo trước, họ có nhặt một chú mèo hoang trong đêm mưa đem về nhà, nó thường hay nô đùa cùng Phát Tài. Hễ cãi nhau, lỡ tay đ.á.n. h lộn là nó lại nhe nanh gầm gừ với Phát Tài.

Phát Tài cũng chẳng chịu kém cạnh, lông lá dựng đứng cả lên, không đứa nào chịu nhường đứa nào.

Mỗi khi ấy, Dung Kim Dao sẽ lập tức nghiêm mặt, tay chỉ vào chóp mũi chúng, mắng hai cục bông đang quấn lấy nhau bằng giọng trong trẻo: "Ngoan ngoãn nằm sấp xuống cho ta!"

Cái vẻ mặt mắng con mèo hoang khi ấy và vẻ mặt của Dung Kim Dao lúc này giống hệt nhau, chỉ có điều, ý tứ ẩn chứa bên trong lại chẳng hề tương đồng. Nó phức tạp hơn việc dạy dỗ một chú mèo rất nhiều.

Dung Kim Dao khẽ đảo mắt, thấy hắn không nói gì, nàng bất mãn cất lời: "Sao chàng còn chưa nằm xuống?"

Sở Ý bật cười trầm thấp: "Nàng xem ta là Phát Tài đấy à, định thuần phục ta sao?"

Vừa muốn làm "chủ nhân" của hắn, lại vừa muốn "thuần phục" hắn, Sở Ý cũng rất tò mò xem rốt cuộc Dung Kim Dao có thể bày ra trò mới lạ gì.

Dung Kim Dao gãi nhẹ cằm Sở Ý hệt như đang nựng mèo, rồi dùng đầu gối thúc nhẹ vào bên hông hắn, nói: "Ta muốn thuần phục chàng đó."

"Chàng phải hầu hạ ta mới phải."

"Không lẽ chàng định từ chối sao?"

Gian nhà gỗ này không cách âm, Dung Kim Dao chẳng muốn người ngoài nghe thấy tiếng động gì.

Xưa nay Sở Ý hành sự không biết nặng nhẹ, sức lực lại bền bỉ. Đôi khi nàng lại không kìm được phản ứng của mình, mỗi lần kết thúc đều là một trận đầm đìa thỏa mãn, thỉnh thoảng nghỉ một lát lại không tránh khỏi lần thứ hai, lần thứ ba.

Dung Kim Dao ngẫm nghĩ một lát, đã vậy thì cách tốt nhất là do nàng làm chủ.

Hơn nữa, nàng cũng rất muốn xem thử dáng vẻ Sở Ý bị mình "ức h**p" đến mức khoé mắt rưng rưng lệ.

Chắc chắn sẽ vô cùng mãn nhãn nhỉ?

Dung Kim Dao muốn đem tất cả những gì Sở Ý đã làm với mình diễn lại một lượt trên chính người hắn!

Sở Ý chống người nhìn nàng, hàng mi rũ xuống, hoàn toàn không hay biết trong đầu Dung Kim Dao đang ngập tràn hình ảnh làm thế nào để bắt nạt hắn đến mức đuôi mắt ửng hồng.

Hắn nhướng mày, giọng điệu vẫn rất bình thản: "Được thôi, cung kính không bằng tuân mệnh. Ta cũng muốn xem thử công chúa định thuần phục ta thế nào."

Ngay giây tiếp theo, Dung Kim Dao khẽ nhếch môi, đột nhiên co gối tì vào bụng Sở Ý, nắm chặt cổ tay hắn, mạnh mẽ kéo một cái, dứt khoát đè hắn ngã sấp xuống giường.

Chiếc giường tre rung lên, Sở Ý bị nàng kéo theo lật người, buộc phải nằm sấp trên giường, hơi thở thiếu nữ từ trên cao bao trùm lấy hắn.

"…"

"?"

Dường như diễn biến của sự việc có chút kỳ lạ.

Mặt Sở Ý bất ngờ dúi dụi vào chiếc gối mềm, thân hình cứng đờ, giọng điệu bình thản ban nãy đã xuất hiện vết rạn. Cổ họng hắn khô khốc: "…Thật sự phải thế này sao?"

Dung Kim Dao giả vờ ngây thơ chớp mắt: "Chẳng phải ban nãy chàng đã đồng ý rồi sao, tối nay đều nghe lời ta hết." Nàng tinh nghịch véo vào hõm lưng hắn: "Không lẽ, chàng tính nuốt lời à?"

Bóng hình chồng chéo của hai người được ánh nến in lên vách tre, khẽ nhấp nhô lay động, rồi chìm xuống theo từng nhịp thở.

Sở Ý hiếm khi chần chừ trong giây lát. Rốt cuộc hắn nên thuận theo hay nên lật ngược tình thế đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!