Chương 7: (Vô Đề)

Mặt trời treo ngọn hoa, chim oanh lượn qua cành liễu, nơi chân trời một dải màu xanh nhàn nhạt, núi non xa xăm ẩn hiện trong màn sương mù mờ ảo, bao trùm một khu cung uyển hoàng gia rộng lớn ở ngoại ô kinh thành.

Vào đầu xuân, cung đình tổ chức hội săn b.ắ. n du xuân thành lệ thường, chỉ điều năm nay quy mô đặc biệt long trọng, thời gian cũng sớm hơn năm một chút. Con em hoàng gia, quan sĩ phu, các gia tộc thế phiệt trâm đến giờ Tỵ (9-11 giờ sáng) lục tục kéo đến.

Khi Dung Kim Dao đến nơi, đám con cháu quyền quý đông nghịt đang cưỡi ngựa bãi đất trống của thao trường luyện tập b.ắ. n cung, chuẩn cho cuộc săn b.ắ. n . Các nữ quyến còn thì đến những nơi suối chảy tụ hội, cây cỏ um tùm mà khoe sắc tranh tài, bẻ hoa thưởng ngoạn.

Ý xuân dạt dào, các cô nương hôm nay ai cũng đặc biệt xinh rạng rỡ.

Chỉ điều tâm trạng của một như thời tiết.

Hai nữ tử dáng đầy đặn, gương mặt hồng mỉm , lúc họ đang bên ngoài bụi hoa thược dược, một trong đó nhíu mày về phía bóng hình màu tím nhạt trong hàng rào đỏ, cất tiếng phàn nàn: "Nắng to như , thật A Phù hái hoa thược dược để gì! Sở Ý đính hôn với Dung Kim Dao , chẳng lẽ nàng còn định tặng mấy thứ cho Sở Ý ?"

Sắc mặt nàng chút khác thường, lời châm biếm lạnh lùng trong đó lẽ chính nàng cũng để ý: "E rằng dù tặng, Sở Ý cũng chắc nhận !"

Hội săn b.ắ. n du xuân trùng với ngày lễ Thượng Tỵ*.

[*] Thượng tỵ tiết (tỵ = chi thứ sáu trong thập nhị địa chi), tức lễ hội tắm gội rũ bỏ bệnh tật, trừ tà; về thêm các hoạt động chơi ngoài đồng (đạp thanh), ăn uống yến tiệc bên bờ sông.

Có gọi lễ Thượng Tỵ là "Lễ Nữ Nhi", thiếu nữ cử hành lễ cài trâm, dọc bờ nước, ca múa nhịp nhàng. Cũng coi đây là "Lễ Tình Nhân" để nam nữ bày tỏ tình cảm ái mộ, dùng một đóa hoa thược dược để xây dựng tình yêu, định ước trọn đời giữa sắc cỏ xanh mướt.

Ban đầu nàng còn chút nhàn nhã ngắm hoa. khi mặt trời lên cao, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng ướt lớp trang điểm xinh , chút nhàn nhã đó liền hóa thành nỗi bực bội ngập tràn.

Cha nàng dặn dặn kết giao với Mạnh Phù... vị tài nữ Thượng Kinh chỉ mải mê cúi đầu hái hoa thược dược, để đợi một bên, thật là khó hầu hạ!

Người bên cạnh liếc nàng một cái, lạnh : "Liễu Vân! Đừng là A Phù, khi ngươi Sở Ý đính hôn, chẳng cũng la hét đòi hái thược dược ném cho ? ... lá thư tình ngươi cho Sở Ý, nhận ?"

Miệng lưỡi của xưa nay vốn lanh lợi, trực tiếp chặn họng lời phàn nàn của nàng : "Nam tử trong thiên hạ nhiều vô kể, Sở Ý đính hôn thì còn khác. Hơn nữa, A Phù lẽ chỉ thấy hoa , hái về phủ trang trí, bộ hả?"

Tâm sự thiếu nữ khác dễ dàng , Liễu Vân hổ đỏ mặt, thấy cam lòng.

Chuyện " thư tình" là giả, nhưng đó là chuyện của một năm . Khi đó Lăng Vân Đường kết thúc khóa học, các thiếu nam thiếu nữ đều thư tình tặng cho ái mộ để bày tỏ tình cảm. Sở Ý lúc đó trở thành một tướng lĩnh trẻ tuổi, Hoàng đế coi trọng. Hắn một lòng chiến trường, theo quân xuất chinh, căn bản thời gian để ý đến chuyện tình cảm lặt vặt, huống hồ là những tâm tư vặt vãnh của Liễu Vân.

Liễu Vân sợ bỏ lỡ thời cơ, gây một phen ồn ào để Sở Ý thể nhận thư tình, liền một chặn khi thiếu niên cưỡi ngựa khỏi thành.

Nàng chẳng qua chỉ là con gái nhà thường dân, cha nàng một lòng leo cao, nàng cũng . Sở Ý là thế tử phủ Quốc công, phong thái hơn , chăm chỉ chịu khó, tiền đồ rộng mở, vì nàng để ý từ lâu.

Chỉ thấy thiếu niên khẽ nhướng mày, khóe môi nở nụ , bất đắc dĩ khuyên nhủ: "Liễu Vân, cha cô mong con gái thành tài, quản ngại vất vả bỏ tiền lớn cho cô Lăng Vân Đường là hy vọng cô học hành thành đạt, thể tự đảm đương việc. Bao nhiêu năm qua, những đạo lý và kiến thức thầy giáo dạy bảo… cô, thật sự ghi nhớ trong lòng ?"

"Ngẩng đầu bốn phương trời đất rộng lớn, trời trăng tinh tú mặc vươn tới." Gương mặt Sở Ý hề chút tức giận, ánh mắt sắc bén, thần thái thanh tú tuấn mỹ đến ngờ. Hắn mỉm với Liễu Vân: "Bạn học một ngày, sẽ còn gặp ."

Sau đó, thiếu niên phóng khoáng vung roi, yên bạc lướt nhanh, mái tóc đen nhánh hòa lá cờ xuất chinh, vẽ nên một đường cong lộng lẫy.

Hắn từ chối thư tình của Liễu Vân, gián tiếp khuyên nàng thế gian rộng lớn, mặc nàng vươn tới, nhưng chuyện "chặn cổng thành đưa thư" cuối cùng vẫn lan truyền rộng rãi trong thành Thượng Kinh.

Liễu Vân cha dạy dỗ cấm túc một tháng, thời gian đó nàng khổ sở kể xiết, khi sự việc lắng xuống thì bao giờ dám thư tình nữa. Bây giờ Tạ Chi Du như vô tình nhắc , Liễu Vân xong khỏi chút kích động, sợ trở thành trò trong miệng khác:

"Tạ Chi Du, ném hoa cho Sở Ý lúc nào? Ngươi đừng ngậm m.á. u phun !"

Tạ Chi Du xuất từ gia đình võ tướng, xưa nay tính tình thẳng thắn, đương nhiên ưa những kẻ mặt ngoài một đằng lưng một kiểu. Rất nhiều bạn với Mạnh Phù, Mạnh Phù cũng từ chối ai. ai là chân thành kết giao, ai là đặt lợi ích lên hàng đầu, thời gian lâu dài tự nhiên sẽ .

Tạ Chi Du trợn mắt, "Dám dám nhận, còn khua môi múa mép. Đây là cái gọi là phong nhã mà các ngươi thường theo đuổi ? Ta thấy những bài thơ đó đều bụng chó ."

"Ngươi!"

Nghe , Liễu Vân tức giận giậm chân, ngón tay cũng hằn học chỉ mặt Tạ Chi Du, bỏ quên phong thái của một tiểu thư khuê các. Chỉ là ú ớ hồi lâu, một câu chửi cũng .

Tạ Chi Du cảm thấy nhàm chán, lên tiếng đuổi khách với Liễu Vân: "Đi thong thả, tiễn." Lúc mới đưa mắt trở trong hàng rào đỏ.

Giữa biển hoa nở rộ, Mạnh Phù đang rũ mày nhặt từng đóa thược dược bỏ giỏ, như hề cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt của hai bên ngoài bụi hoa. Nàng vô thức cảm nhận đang , Mạnh Phù khẽ ngẩng đầu, bắt gặp nụ tươi tắn của Tạ Chi Du.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!