Chương 5: (Vô Đề)

Hai ngày hội săn bắn, Binh bộ sẽ đầu trong việc đo đạc địa điểm ở ngoại ô kinh thành, ghìm ngựa tiến rừng núi cắm những lá cờ đại diện cho quốc uy của Đại Chiêu ở các vị trí khác , đồng thời thiết lập các doanh trại cấm quân canh gác nghiêm ngặt xung quanh để đảm bảo an cho vương công quý tộc.

Thân là Thái tử, Dung Duật Hành đang bù đầu bù cổ vì chuyện săn bắn, bản còn lo xong, càng thể dành thời gian để dò xét mối quan hệ giữa Dung Kim Dao và Sở Ý.

Chỉ qua một ngày, chuyện "Lục yêu thầm Sở Ý" dần Dung Duật Hành bỏ đầu. Dung Kim Dao cũng vì thế mà rảnh rỗi, thể cần hành động một cách cẩn trọng nữa.

Tiếng trống báo sáng xua tan mây mù bầu trời, cháo bánh nóng hổi đánh thức một ngày mới của thành Thượng Kinh. Đến giữa trưa, nắng ấm chan hòa, khu kể chuyện ngoài trời ở ngõ Thư Trường vốn nên đông nghịt . hôm nay ở đây tiếng sang sảng của kể chuyện, cũng những dân chăm chú kể chuyện, qua thưa thớt như buổi sớm.

Dung Kim Dao đội nón mạng che, khoác một chiếc áo choàng đối khâm bằng lụa sa, lúc đang bóng cây mát rượi đối diện một tiệm sách lặng lẽ quan sát. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nơi đây còn cảnh tượng phát triển bùng nổ như .

Từ đầu ngõ đến cuối ngõ, mỗi một tiệm sách đều yên tĩnh lạ thường, chỉ những tú tài thỉnh thoảng ngang qua mua vài cuốn cổ tịch nổi tiếng.

Liên Quỳ bước từ một quán , vội vã chạy về bên cạnh Dung Kim Dao, ghé sát tai nàng : "Công chúa, hỏi ông chủ quán , ông các quán trọ xung quanh ngõ Thư Trường nhiều kinh ứng thí, trong thời gian phép ồn ào, huyên náo. Vì đội tuần phòng đuổi những kể chuyện nơi khác ạ."

Dung Kim Dao nhíu mày, gật đầu: "Biết ."

Nàng vốn định hôm nay đến tiệm sách của Hồ Văn Sinh thử vận may, nếu ông trở về chuyến ngao du, thì thể bắt tay sáng tác tập thứ hai của Lương Duyên Trời Ban, duy trì sức nóng cho đến khi nàng và Sở Ý thành hôn.

Ai ngờ thấy cảnh tượng tiêu điều thế ...

Dung Kim Dao kéo thấp vành nón, cất bước tiệm sách, trong tiệm chỉ một chủ tiệm đang gặm bánh nướng, tay thì đang chép sách gì đó.

Chủ tiệm ngẩng đầu liếc qua một cái, thấy đến là hai cô nương trẻ tuổi, cần đoán cũng là đến mua Lương Duyên Trời Ban. Hắn hai lời liền xua tay đuổi : "Đến mua thoại bản hả? Hết hàng , hết hàng !"

Liên Quỳ bất giác : "Hết hàng ? Sao thể?"

Dung Kim Dao ấn nhẹ tay Liên Quỳ, lịch sự hỏi: "Ông chủ, chỉ tiệm sách của ngài hết hàng thôi ?"

Sau khi Hồ Văn Sinh hiệu đính xong, nàng thông qua nhà in của quan phủ để in thoại bản, mà tìm đến nhiều xưởng in gia đình. Những xưởng in nhỏ phân bố rộng rãi, dễ nhận và điều tra, cũng nhiều quy tắc phức tạp, Lương Duyên Trời Ban hiển nhiên sẽ liên tục xuất hiện thị trường.

Tiệm hết hàng, lẽ tiệm khác vẫn còn. Dung Kim Dao nghĩ.

Giây tiếp theo, chủ tiệm dập tắt ý nghĩ của nàng, bất đắc dĩ : "Cô nương, chỉ nhà hết hàng, mà cả dãy tiệm sách ở ngõ Thư Trường đều hết hàng cả !"

Trước đây, đàn bà phụ nữ đến tiệm sách mua thoại bản thường ùn ùn kéo , bất kể ba bảy hai mốt liền xông tranh cướp, thường xuyên cho tiệm sách yên .

Hai ngày nay cũng thiếu đến tìm mua thoại bản, khi hết hàng thường sẽ sốt ruột thúc giục, thúc giục vài chủ tiệm cũng mất hết kiên nhẫn.

Thấy Dung Kim Dao và Liên Quỳ thái độ , đầu bút của chủ tiệm khựng , giọng điệu hòa hoãn giải thích với họ: "Hôm qua một giàu kỳ lạ đến, trực tiếp bỏ tiền lớn để độc chiếm tất cả thoại bản Lương Duyên Trời Ban của các tiệm sách! Những xưởng in đây cung cấp thoại bản hoặc là cuốn gói bỏ , hoặc là đóng chặt cửa chịu ngoài. Hình như là gần đây quan phủ kiểm tra nghiêm, theo con đường in sách của quan phủ thì đều là hàng giả!"

Dung Kim Dao: "..."

Chỉ là một cuốn thoại bản giải trí thôi mà, danh tác gì , việc gì phân biệt hàng thật, hàng giả?

Đội tuần phòng hạn chế việc sử dụng khu kể chuyện ngoài trời gì lạ, nhưng thoại bản của mỗi tiệm sách đều mua hết, mỗi một xưởng in đều sợ hãi dám ló đầu ... Dung Kim Dao mơ hồ một dự cảm lành, nếu ai ngáng đường, nàng tuyệt đối tin.

"Phú ông , ngài nhớ diện mạo của đó ?" Dung Kim Dao suy nghĩ một lát, hỏi.

"Không lộ mặt ." Chủ tiệm suy nghĩ một chút, cố gắng hết sức để miêu tả đặc điểm của , "Hắn... cao ráo, vải vóc quần áo là đắt tiền, giọng cũng ... À đúng , nhớ ! Mắt của , đuôi mắt cong, lông mi cũng khá dài. Quan trọng hơn là, cảm giác ánh mắt của một khúc gỗ cũng thâm tình."

Sắc mặt Liên Quỳ kinh ngạc: "Là Sở..." Lời đến khóe miệng đột nhiên im bặt, nàng liếc trộm vẻ mặt của công chúa nhà , đang từ từ chuyển từ bình tĩnh sang rạn nứt.

Dung Kim Dao cắn môi, đáy mắt ửng đỏ.

Ánh mắt khúc gỗ cũng thâm tình, đôi mắt khiến cả chó cũng say đắm – duy chỉ khi đối mặt với nàng, sắc bén như chim ưng, sáng quắc như tia chớp, hận thể l*t tr*n nàng mới hả .

Đôi mắt thà còn hơn!

Hồi lâu, Dung Kim Dao hít một thật sâu, : "Ông chủ, nếu ngài còn gặp ở ngõ Thư Trường, phiền ngài đuổi kẻ gây rối trật tự ngành nghề ngoài nhé!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!