Ánh mắt Dung Kim Dao khựng lại.
Đôi mắt nam nhân tựa như mắt chim ưng, giọng nói cũng tựa tiếng gió rít bên tai, trong tay y cầm cung tên, đầu mũi tên còn vương tia sáng lạnh lẽo, chĩa thẳng vào con chim ưng đã ngã gục dưới đất.
Rõ ràng là do chính tay y b.ắ. n hạ.
Lông chim ưng có màu nâu sẫm điểm màu đen, mắt chim sắc như dao, là một "chiến binh" được huấn luyện kỹ càng. Nàng nhớ hồi còn ở Lăng Vân Đường, thầy dạy võ từng nói, quân đội Ưng Sư của Mạc Bắc chuyên huấn luyện loại chim ưng này để ra trận, không chỉ có thể g.i.ế. c người, còn có thể truyền tin.
Nhưng có một điểm khá đặc biệt, đó là chỉ duy nhất chủ tướng của Ưng Sư Mạc Bắc mới có quyền b.ắ. n hạ "chiến ưng".
Thân phận của y không cần nói cũng biết.
Trong lòng Dung Kim Dao trầm xuống, ánh mắt từ từ nhấc lên. Mặt mày nàng bình thản, nhưng sâu trong đáy mắt đã dâng lên vẻ lạnh lùng, nàng quả quyết nói: "Ngươi là Hạ Lan Thần."
"Đúng."
"Ngươi vì muốn chặn ta lại, mà cố ý b.ắ. n hạ một con chiến ưng."
Hạ Lan Thần không chút hổ thẹn: "Không sai."
Nói xong, y trở mình xuống ngựa, thẳng bước đến bên xác con chiến ưng, cúi đầu liếc nhìn một cái, như thể đó là một chuyện hết sức bình thường.
Y chế nhạo: "Quy luật của thế gian vốn là mạnh được yếu thua, nếu nó không còn đủ dũng mãnh, thì cũng chẳng còn tác dụng gì. Chim ưng bị thương mất đi sức chiến đấu, giữ nó lại còn có ích gì?"
Dung Kim Dao không chỉ một lần nghe nói người Mạc Bắc hành sự hung hãn, tàn nhẫn vô tình. Nay chứng kiến, quả đúng là thế.
Hạ Lan Thần đối xử với chiến hữu của mình còn tàn nhẫn như vậy, huống chi là đối phó với Sở Ý, thủ đoạn của vương triều Mạc Bắc e rằng còn tàn độc hơn những gì nàng tưởng tượng.
Liên Quỳ nghe mà lòng nóng như lửa đốt, lập tức căng thẳng che chắn trước mặt Dung Kim Dao, đôi mắt đầy cảnh giác, quát lớn: "Ngươi là ai, dám cả gan chặn đường—"
"Đợi đã," Dung Kim Dao giơ tay, kịp thời nắm lấy cổ tay Liên Quỳ, trao cho nàng ấy một ánh mắt trấn an: "Các ngươi lui ra trước đi."
"Công chúa..."
Dung Kim Dao nháy mắt với Liên Quỳ: "Yên tâm, ta tự biết chừng mực."
Nàng sẽ không làm bất cứ giao dịch nào với Hạ Lan Thần, dù sao cũng là chuyện hại người không lợi mình, nhưng nàng cần biết rốt cuộc ý đồ của Hạ Lan Thần là gì, chi bằng cứ nghe y nói một lời.
Dù trong lòng Liên Quỳ có chút bất an, nhưng cũng biết tính Dung Kim Dao, bèn cùng phu xe lặng lẽ lui sang một bên, vẫn luôn cảnh giác nhìn chằm chằm Hạ Lan Thần.
Trên con đường dẫn vào hoàng cung, hai bên đường là những quán trà, tửu lầu mọc san sát, phồn hoa náo nhiệt. Nha môn tuần tra đường phố cũng ở cách đó không xa, thỉnh thoảng sẽ có nha dịch đi tuần. Dù Hạ Lan Thần có ý đồ bất chính, e rằng y cũng không dám hành động bừa bãi ở một nơi phô trương như vậy.
Dung Kim Dao hơi yên tâm, nếp nhăn giữa chân mày giãn ra, ánh mắt thăm dò: "Ngươi nói muốn cùng ta làm một cuộc giao dịch, là gì?"
Hạ Lan Thần không trả lời ngay, mà ngẩng đầu vỗ tay về phía quán trà gần nhất bên đường.
Trên tầng hai, một nam tử mặc áo xám nhận được mệnh lệnh, liền gật đầu, sau đó xoay người biến mất sau rèm cửa.
Y lại nhìn Dung Kim Dao, giọng điệu có chút sâu xa: "Tại hạ mời công chúa nghe một câu chuyện."
Dung Kim Dao mím môi, biết hành động này của Hạ Lan Thần tuyệt đối không phải là vô cớ, chỉ hỏi: "Chuyện gì?"
Hạ Lan Thần nghiêng người làm một động tác "mời", ra hiệu cho nàng cùng y đến quán trà: "Công chúa không cần căng thẳng, chỉ là một câu chuyện thôi, nghe xong rồi hãy quyết định cũng không muộn."
Dung Kim Dao do dự giây lát, nàng cúi đầu sửa lại vạt váy, cuối cùng cũng bước chân đi theo.
Hai người một trước một sau bước vào quán trà, tiểu nhị đã sớm chờ sẵn ở cửa, cung kính dẫn họ đến một nhã gian.
Sau khi ngồi yên vị, lúc này đã đến giờ Tỵ, tiếng chuông vang lên một hồi, người kể chuyện trong quán trà liền hắng giọng, sau đó đứng dậy, giọng nói sang sảng vang vọng khắp lầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!