Dung Kim Dao nằm trên giường nhìn lên trần màn trướng, hình ảnh đêm qua cứ thế hiện về trong tâm trí.
Nàng chưa từng nghĩ mình lại có thể táo bạo đến mức chạm vào thứ ấy, thậm chí là điều khiển nó. Đầu ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác của thứ của nợ đó, ấm nóng, rắn rỏi, mang theo một sức căng khó tả.
Sau trận đại chiến tám trăm hiệp, nàng lại bị buộc phải đối mặt với nó ở cự ly gần, cả hai đều không mảnh vải che thân.
Thứ của nợ kia quả đúng là của nợ, vừa bá đạo lại vừa hung hãn, trông rất đáng sợ, hoàn toàn khác xa với gương mặt tuấn tú vô song của Sở Ý. So ra, Dung Kim Dao vẫn cảm thấy Đoạn Nguyệt đao dễ cầm nắm hơn, ít nhất không đến mức không cầm nổi.
Sở Ý vừa khẽ m*t lấy môi người trong lòng, vừa thở ra những hơi thở khoan khoái, hắn nắm lấy cổ tay nàng, kiên nhẫn dẫn dắt nàng kiểm soát nhịp điệu lên xuống trái phải.
"Trước đây không phải nàng nói mình rất ham học sao?" Sở Ý cười tủm tỉm: "Biển học là vô bờ. Thay vì một mình xem truyện, chi bằng cùng ta học còn hơn. Nàng biết đấy, rất nhiều thứ ta chỉ cần xem qua là nhớ."
Dung Kim Dao hiểu hắn đang nói đến cuốn Uyên Ương Bí Hí Đồ, hôm đó hắn chỉ lật xem vài trang, đã nhớ rõ mồn một nội dung bên trong.
Nhưng nam nhân ở phương diện này vốn dĩ không thầy cũng thành tài, những kiến thức lý thuyết của nàng hoàn toàn không thể sánh bằng việc thực hành học hỏi đêm nay.
Sắc mặt Dung Kim Dao ửng hồng, cúi đầu rũ mắt, vừa đáp lại sự thân mật của hắn, vừa nói: "Học thế nào?"
Sở Ý nhếch môi, thân hình từ từ đè xuống, đặt nàng lên gối, để phần thân trên của nàng cao hơn một chút: "Để ta khai sáng cho nàng."
Không biết đã trôi qua bao lâu, thời gian dường như ngưng đọng, bầu không khí gần như mất kiểm soát bao trùm xung quanh.
Trán Dung Kim Dao rịn ra những giọt mồ hôi li ti, giọng nói mềm mại yếu ớt, mang theo vẻ mệt mỏi: "Sở Ý, không được nữa rồi—"
"Ta thấy vừa nãy nàng chơi rất vui vẻ mà." Hắn bật cười khe khẽ: "Sao nhanh vậy đã không được rồi?"
Dung Kim Dao muốn khóc mà không ra nước mắt, liên tục cầu xin: "Không chơi nữa, chơi đủ rồi, thật sự chơi đủ rồi..."
Sở Ý nghe thấy tiếng nấc nghẹn yếu ớt trong giọng nàng, nhưng không lập tức dừng lại. Trái lại còn ghé sát vào tai nàng, dụ dỗ: "Nói cho nàng biết một cách để kết thúc, xem nàng có chịu làm theo không thôi."
Dung Kim Dao gắng gượng giữ lại chút lý trí cuối cùng hỏi: "Cách gì?"
Sở Ý khẽ mỉm cười, đôi mắt đen láy sáng ngời như mặt hồ sâu không đáy, phản chiếu từng tấc biến hóa tinh vi trên người nàng.
Hắn chậm rãi thốt ra mấy chữ.
Dung Kim Dao nghe xong, mặt lập tức đỏ bừng, ngay cả lồng n.g.ự. c cũng nhuốm một màu hồng thắm. Nàng lắc đầu nguầy nguậy: "Tuyệt đối không được!"
Sao có thể... làm như vậy chứ!
Sở Ý lại không hề vội vàng, chỉ khẽ nhướng mày: "Vậy thì nàng phải suy nghĩ cho kỹ, nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng đến sáng cũng không kết thúc được đâu."
"..." Dung Kim Dao trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận, đã bắt đầu hối hận vì sao mình lại khinh suất như vậy, thầm thề sẽ không bao giờ tiếp xúc gần với thứ của nợ này nữa.
Nàng chọn cách từ chối lời đề nghị của Sở Ý, nhưng cơ thể đã mệt mỏi đến cực điểm, mí trên mí dưới như muốn dính vào nhau, ý thức dần mơ hồ, cổ tay đau nhức không chịu nổi.
Trong lúc giằng co, Dung Kim Dao chỉ đành bất đắc dĩ thỏa hiệp, vẫn làm theo lời hắn nói, mở miệng ra, chỉ một chút.
Mãi cho đến khi một mùi vị kỳ lạ lan tỏa, sự dây dưa giữa hai người lúc này mới miễn cưỡng kết thúc.
Ngoài cửa sổ tiếng gió nổi lên, cuốn theo những hạt mưa li ti tí tách rơi xuống mái hiên.
Không bao lâu sau, Liên Quỳ bưng chậu nước nhẹ tay nhẹ chân đẩy cửa bước vào, nói: "Công chúa, người tỉnh rồi ạ."
Chỉ thấy thiếu nữ nằm trên giường dường như đang ngẩn người. Chăn gấm che phủ nửa người nàng, để lộ một đoạn cánh tay trắng nõn như ngọc, mái tóc đen như mây xõa tung trên gối, càng làm cho gò má nàng thêm phần trong trẻo trắng nõn. Mày mắt nàng long lanh, còn kiều diễm hơn cả hoa đào mới nở.
Liên Quỳ nhìn đến ngẩn ngơ, không khỏi cảm thán: "Công chúa, hôm nay sắc mặt người tươi tắn hơn mọi khi nhiều lắm ạ."
Nàng ấy đi đến bên giường, đặt chậu nước lên chiếc bàn thấp bên cạnh, giơ tay vén màn lên: "Nô tỳ hầu hạ công chúa..." Hai chữ "rửa mặt" còn chưa nói ra, đã nhìn thấy dưới cổ Dung Kim Dao có những vết đỏ li ti, như bị ai đó m*t vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!