Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến chập chờn hắt bóng hình hai người lên tường, lặng lẽ hòa quyện vào nhau. Tiếng gió lùa qua song cửa chẳng thể xua tan nổi bầu không khí ngầm cuộn trào trong phòng.
Dung Kim Dao chống hờ hai vai hắn, phía trước bị cọ đến ngứa ngáy, không kìm được mà mềm nhũn ra, lòng bàn tay nàng lặng lẽ rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, chậm rãi mở lời: "Vậy phải... làm sao chàng mới thấy đủ?"
Đôi mắt đen láy của thiếu niên từ dưới nhìn lên khóa chặt lấy nàng, dường như muốn bóc trần tất cả tâm tư của nàng, khiến nàng không còn đường lui, không nơi trốn tránh.
Hắn cười rạng rỡ, giọng nói chậm rãi trầm ấm, trêu chọc cảm xúc người ta: "Nàng rõ lắm mà."
Dung Kim Dao đương nhiên hiểu được ý tứ trong lời hắn, cũng nhận ra nơi xương cụt đang bị một vật gì đó cấn vào. Tựa như lưỡi đao sắc bén lặng lẽ áp sát, như thể đã nhẫn nhịn đến cực hạn, đột nhiên xé vỏ lao ra, nhiệt độ cơ thể bỏng rát gần như muốn thiêu đốt nàng.
Nhưng nàng không hề d.a. o động: "Không được..." dừng một chút, lại bổ sung: "Tối nay không được."
"Vết thương của ta không sao." Sở Ý bất đắc dĩ giải thích, có chút hối hận vì vừa rồi đã dùng khổ nhục kế.
Sớm biết như vậy, hắn nên dùng mỹ nhân kế mới đúng.
"Chiêu Chiêu, Chiêu Chiêu tốt." Hắn vùi mặt vào khe n.g.ự. c trắng ngần, hít hà mùi hương trên người nàng như đang hái những quả chín thơm lừng, ngẩng đầu ghé vào tai nàng thì thầm: "Ta ngửi thấy mùi của nàng."
"Mùi gì cơ?"
"Mùi của đ*ng t*nh, thơm lắm." Hắn nhếch môi: "Là của nàng đấy."
Dung Kim Dao cả người mềm oặt như một vũng nước, mỗi một tấc da thịt đều thấm đẫm hơi thở của Sở Ý: "Ta lo cho chàng thôi."
"Hửm?"
Gò má trắng sứ của thiếu nữ nhuốm một màu đỏ thắm, nàng e thẹn động lòng người, giọng nói nhẹ đến mức gần như là thì thầm: "Eo của nam tử rất quan trọng, eo chàng có vết thương, nếu không chú ý cẩn thận, lỡ như tệ hơn thì phải làm sao?"
Mấy lần trước, Sở Ý luôn miệng nói mình không phải là quân tử ngồi trong lòng mà không loạn, nhưng đến lúc thực hành thì lại luôn tắt lửa giữa chừng.
Nàng không khỏi nảy sinh nghi ngờ khó tả, phải chăng Sở Ý... trông thì đẹp mã nhưng không xài được không?
Dù sao thì theo phán đoán sơ bộ của nàng, có thể cảm nhận được hình dáng của thứ đó còn dài hơn, rộng hơn cả Đoạn Nguyệt đao.
Trong mắt Sở Ý lóe lên chút hoang mang: "...?"
Hắn nghi ngờ tai mình có vấn đề, hơi khựng lại, rồi nhướng mày cười lạnh một tiếng, giọng điệu mang theo vẻ nguy hiểm khó lường: "Cái gì gọi là tệ hơn nữa? Chẳng lẽ, nàng vẫn luôn cho rằng ta rất tệ?"
Dung Kim Dao như con thỏ bị sập bẫy, nàng vô thức cúi đầu vùi vào cổ hắn, giọng nghèn nghẹn: "Chàng đừng nghĩ nhiều."
Sở Ý tức đến bật cười: "Ngẩng đầu lên."
Một lát sau, Dung Kim Dao khẽ đáp một tiếng, chột dạ ngẩng đầu lên khỏi cổ hắn.
Nàng khẽ cắn môi chớp mắt, nửa đùa nửa thật thăm dò nói: "Chẳng phải do lần trước chàng đột nhiên tắt lửa sao, đổi lại là ai cũng phải nghi ngờ một chút chứ?"
Một tiếng thở dài nhẹ nhàng tan vào không khí, xen lẫn sự bất đắc dĩ đến nghiến răng nghiến lợi: "Đó là vì ta lo nàng sợ hãi, nàng lại cho rằng ta không được?"
Dung Kim Dao không dám đối diện với hắn: "Hiểu lầm thôi mà! Chàng rất được!"
Sở Ý nheo mắt véo cằm Dung Kim Dao, ép nàng phải nhìn thẳng vào hắn, sáp lại gần hắn. Sau đó hắn hung hăng cắn lên môi nàng một cái, thấy nàng đau đến hít một ngụm khí lạnh, hắn lại bắt đầu dùng đầu lưỡi dịu dàng xoa dịu sự ấm ức của nàng.
Hắn trầm giọng: "Ta có được hay không, nàng thử là biết ngay. Tự suy diễn làm gì?"
Ngay sau đó, như van được mở khóa, từ nông đến sâu, nước bọt làm ướt bờ môi, Dung Kim Dao nép vào lòng Sở Ý, bị hắn hôn đến mất cả tiếng, cảm giác mềm mại từ từ lan tỏa trên môi.
Nàng đứt quãng hít lấy không khí, phản ứng của cơ thể vô cùng chân thật, nàng biết rõ lúc này muốn từ chối cũng vô ích, cho nên chủ động vòng tay qua cổ Sở Ý, nhắm mắt lại: "Thử thì thử..."
Đổi lại chỉ là sự im lặng càng sâu hơn cùng đôi môi lưỡi rong ruổi khắp nơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!