Trên đường về, Sở Ý nghiêng người, gần như hoàn toàn thả lỏng, cả người dính sát vào vai Dung Kim Dao. Dáng vẻ mệt mỏi đượm chút yếu đuối, vô tình tạo nên sự thân mật khó tả.
Có lẽ vì hắn cố tỏ ra vẻ vô cùng yếu ớt, Dung Kim Dao mày mắt cụp xuống, cũng mặc kệ hắn "làm càn".
Sở Ý thăm dò nắm lấy tay thiếu nữ, đặt vào lòng bàn tay v**t v*. Thỉnh thoảng luồn qua kẽ ngón tay đan vào nhau, chốc chốc lại véo đầu ngón tay nàng, tự mình nghịch ngợm, mỗi cử chỉ dịu dàng nhưng đầy chiếm hữu.
Mỗi một lần chạm, mỗi một lần quấn quýt, như đang âm thầm tuyên bố, mỗi ngón tay của nàng đều không thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
—Con người nàng cũng thế.
Có lẽ do không khí của ngày Thất Tịch, bất giác cả hai đều có chút chìm đắm. Sự thân mật lúc gần lúc xa kéo dài rất lâu, mãi đến khi về đến phủ, Sở Ý lúc này mới buông tay nàng ra.
Đêm tĩnh lặng không một tiếng động, ngay cả gió cũng nhẹ bước.
Sở Ý tắm rửa sạch sẽ mùi m.á. u tanh trên người, không vội xử lý vết thương, mà thản nhiên thay y phục ngủ rồi trở về phòng.
Lúc đẩy cửa phòng ra, Dung Kim Dao vừa từ trong nội thất đi ra, đuôi tóc ướt sũng rũ xuống, giọt nước lăn dọc cần cổ ngấm ướt vạt áo nàng. Gò má bị hơi nóng làm cho ửng hồng, lông mi nhẹ nhàng lay động tựa cánh bướm, nhẹ nhàng động lòng người.
Sở Ý dừng bước, con ngươi đen láy sáng ngời phản chiếu bóng hình nàng: "Sao cứ nhìn ta thế?"
Thiếu nữ tiến đến trước mặt hắn, khẽ hỏi: "Chàng có đau không?"
Khoảng thời gian này, hai người tuy chung phòng nhưng khác giường, chưa từng có tiếp xúc da thịt, giữa hai người dường như có một lớp rào cản vô hình. Lúc này đứng đối mặt nhau, hơi thở hòa quyện, nhịp tim đồng điệu, tạo nên bầu không khí khác lạ.
"Ta không đau, nghỉ ngơi đi." Sở Ý nhìn sâu vào mắt nàng, tay phải vẫn che đi vết thương ở eo, tự giác đi về phía sập mềm. Bước chân hơi chậm chạp, không giống như lời thoái thác của hắn.
Tuy nhiên, chưa kịp để hắn đến gần sập mềm, ống tay áo bỗng bị những ngón tay mảnh mai níu lại.
"Chàng ngủ trên giường đi." Giọng Dung Kim Dao dịu dàng, nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, "... Trên giường mềm hơn."
"Vậy nàng ngủ ở đâu?" Sở Ý hỏi.
Lần trước vì bị Sở Ý bắt quả tang nàng đang đọc cuốn Bí Quyết Học Thả Thính Cấp Tốc, nàng đành chấp nhận ngủ trên sập mềm. Mặc dù ngày hôm sau tỉnh dậy, phát hiện mình đã được chuyển lên giường, nhưng cả đêm trằn trọc vẫn khiến nàng hơi khó chịu.
Dung Kim Dao nghĩ một lúc, ánh mắt khẽ động, giọng điệu tự nhiên: "Giường vừa rộng vừa lớn lại êm ái, đủ chỗ cho hai người, hà cớ gì phải ngủ riêng? Ta đã nói rồi, chúng ta phải ngủ chung giường. Bắt đầu từ hôm nay, chia cho chàng một nửa."
Không ngờ một màn khổ nhục kế lại có thể khiến hắn đường đường chính chính có được một chỗ trên giường, khóe môi Sở Ý khẽ cong lên, ung dung nói: "Đa tạ công chúa ban cho."
Lời chưa dứt, thân hình hắn đã bị Dung Kim Dao từng bước đẩy về phía giường. Lưng đột nhiên được lớp chăn gấm mềm mại như mây đỡ lấy, xung quanh thoang thoảng mùi hương thanh nhã trên người nàng, thấm vào mũi, khiến tâm trí thư thái, như lạc vào chốn mây mù.
Dung Kim Dao theo đó nửa quỳ bên giường, cúi người xuống, ánh mắt trong veo như làn nước mùa thu, mơ hồ ánh lên vẻ mong đợi: "Bây giờ về nhà rồi, có thể cho ta xem vết thương của chàng được chưa?"
Không biết sự mong đợi của nàng từ đâu mà có, nghe xong lời nàng, Sở Ý bật cười khe khẽ, ý cười mang theo vài phần trêu chọc: "Nàng muốn xem vết thương của ta, hay muốn xem eo ta?"
Dung Kim Dao bị lời trêu chọc bất ngờ của hắn làm cho thoáng ngẩn người, vội đáp: "Đương nhiên xem vết thương!"
Sở Ý cố tỏ ra vẻ không muốn người khác lo lắng, nhưng động tác trên tay lại không dừng. Hắn ngồi dậy, dựa vào đầu giường chạm hoa, không nhanh không chậm vén vạt áo lên, để lộ ra vết thương chưa lành hẳn: "Xem đi."
Mép vết thương sưng đỏ, vết m.á. u vẫn chưa hoàn toàn phai đi, vì không được băng bó nên trông có chút chói mắt, nhưng đối với Sở Ý thì không đáng kể.
Ánh mắt Dung Kim Dao tuy dừng lại ở vết thương của hắn, nhưng tâm trí lại bất giác bị phần eo bụng lộ ra thu hút.
Mỗi lần thiếu niên cử động nhẹ, vạt áo càng vén lên cao hơn, những đường nét cơ bắp rắn rỏi ở vùng eo bụng hiện ra trọn vẹn trước mắt, cơ bắp săn chắc và đầy sức mạnh, mỗi một tấc đều thể hiện sự cường tráng.
Lần trước ở phòng tắm hơi nước che khuất, nàng nhìn không được rõ ràng. Lần này, coi như đã "lục soát" hắn từ đầu đến chân một lượt.
Đặc biệt là phía dưới vùng eo bụng, lờ mờ có thể thấy một nơi nào đó đang "kích động"...
"Xem đủ chưa?" Sở Ý trêu chọc, "Vị trí bây giờ nàng đang nhìn, hình như không phải vết thương đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!