Tất cả mọi ồn ào dường như bị nuốt chửng vào khoảnh khắc này, giữa trời đất chỉ còn lại câu nói đó—
"Chuyện thích nàng, bị phát hiện rồi sao?"
Tim Dung Kim Dao rung động dữ dội, tiếng đàn sáo trống chiêng bên tai như lạc điệu, âm thanh xung quanh lúc xa lúc gần, ngón tay nàng khẽ co lại, ngay cả hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.
Nàng ngơ ngác nhìn Sở Ý, môi khẽ hé, giọng nói có chút căng thẳng: "Đây chính là… những lời chàng định nói với ta đêm đó sao?"
Sở Ý không lập tức trả lời, ngược lại trầm tĩnh nhìn nàng.
Chiếc mặt nạ cáo che đi nửa khuôn mặt hắn, vẻ mặt bối rối của thiếu nữ hiện rõ trong đáy mắt, tựa như chìm vào mặt hồ sâu thẳm.
Hắn không thừa nhận, cũng không phủ nhận, mà hỏi ngược lại: "Nàng nghĩ sao?"
Lông mi Dung Kim Dao khẽ run, tâm tư dù thế nào cũng không thể bình ổn lại. Nàng chỉ có thể cố gắng tháo gỡ mớ hỗn độn trong lòng, rồi sắp xếp lại từ đầu.
Dù là giả vờ ngưỡng mộ trước khi thành hôn, hay là trêu chọc hết mực sau khi thành hôn, nàng vẫn luôn cho rằng mình đang kiểm soát tình hình, tiến lui tự do, có thể rút lui bất cứ lúc nào.
Nàng muốn Sở Ý thích mình, chỉ hy vọng một ngày nào đó, giả sử thật sự đến lúc phải đưa ra lựa chọn, hắn sẽ không giống như phụ hoàng và hoàng tỷ của nàng, dễ dàng đẩy nàng ra. Mà có thể đứng về phía nàng, thậm chí bảo vệ nàng.
Nhưng không hiểu sao, sự việc rõ ràng đang diễn biến theo chiều hướng nàng mong đợi, nàng lại không hề cảm thấy nhẹ nhõm.
Lúc này, sự chân thành của Sở Ý, bỗng nhiên khiến nàng nảy sinh cảm giác... hèn hạ.
Thiếu niên tướng quân một lòng vì nước, là anh hùng trong lòng bách tính, là bề tôi cốt cán mà huynh trưởng tin cậy nhất. Trước đây nàng đã quyết tâm không muốn khiến Dung Duật Hành phải khó xử vì nàng, khoảnh khắc này nàng lại phát hiện, bản thân cũng không muốn khiến Sở Ý khó xử.
Nếu Sở Ý biết được tất cả những gì nàng làm chỉ là diễn kịch để trốn tránh việc hòa thân, hoàn toàn không phải thật lòng, liệu hắn có tức giận... và thất vọng lắm không?
Dung Kim Dao đột ngột quay mặt đi, cố gắng hết sức để giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh, nàng khẽ hỏi: "Tại sao..."
Sở Ý đã thu hết vẻ ngẩn ngơ và do dự của nàng lúc này vào mắt, hắn nhìn ra được chút giằng xé không nói nên lời, không thể che giấu, và cả nỗi lòng nàng đang chất chứa đầy tâm sự.
Tuy nhiên, hắn không hề truy hỏi, cũng không muốn ép nàng quá mức.
Ánh mắt dưới chiếc mặt nạ cáo khẽ động, sau đó, Sở Ý nhún vai, ánh mắt nhướng lên, hắn búng nhẹ vào trán nàng, giọng điệu mang theo ý trêu chọc: "Nàng đang nghĩ gì vậy?"
Dung Kim Dao bất ngờ bị hắn búng cho hoàn hồn, mắt khẽ mở to, đột ngột ngước lên.
"Đây là lời thoại trong truyện Lương Duyên Trời Ban, nàng không nhớ sao?" Khóe môi Sở Ý nở nụ cười, chậm rãi hất cằm, ra hiệu cho nàng nhìn về phía sân khấu, nói: "Nàng nghe đi."
Dung Kim Dao sững người.
Ngay khoảnh khắc này, phía sau tấm màn múa rối bóng đúng lúc vang lên một giọng nam trong trẻo, không sai một chữ so với những gì Sở Ý vừa nói: "Chuyện thích nàng, bị phát hiện rồi sao?"
Tiếng trống chiêng đột nhiên vang lên, trên sân khấu vầng trăng tròn treo cao, bóng hình đan xen, hai bóng người trên tấm màn lặng lẽ nhìn nhau. Rõ ràng chính là cảnh trong Lương Duyên Trời Ban, tiểu tướng quân ở cuối truyện, cuối cùng cũng lấy hết can đảm để bày tỏ tình cảm với công chúa.
Dung Kim Dao đương nhiên hiểu rõ diễn biến của câu chuyện này hơn bất kỳ ai, dù sao thì cuốn truyện này cũng là do nàng sắp xếp Hồ Văn Sinh viết.
Nhưng bây giờ nàng lại trở thành kẻ bị dắt mũi.
Dung Kim Dao cười gượng hai tiếng: "Thì ra là vậy, thì ra là vậy."
Sở Ý dường như cuối cùng cũng hiểu ra, ý vị sâu xa nhìn nàng, nói: "Thì ra trong lòng nàng vẫn luôn nhớ đến đêm đó à..."
Thăm dò hỏi một câu: "Nàng tưởng ta đang tỏ tình với nàng?"
"Ta không có!" Dung Kim Dao hít sâu một hơi, nhanh chóng cụp mi xuống, phủ nhận: "Chàng sắp xếp vở múa rối bóng này, còn cố ý dẫn ta đến xem, chẳng lẽ không phải để người ta hiểu lầm sao?"
"Nàng mong đợi ngày Thất Tịch như vậy, lại còn luôn nhắc khéo ta, nếu ta không sắp xếp chút gì đó, sao có thể nói cho qua được." Sở Ý áp sát lại gần hơn, giọng nói trầm khàn mang theo vài phần mê hoặc: "Vậy nàng muốn ta thích nàng, hay là không muốn?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!