Chương 43: (Vô Đề)

Giọng Dung Kim Dao chậm rãi vang lên trong đêm tối, mỗi một âm tiết vừa nhẹ nhàng lại vừa cám dỗ.

Sở Ý nheo mắt, con ngươi đen láy thoáng chút dò xét, trêu chọc nói: "Nàng đang mời gọi ta?"

Một ngón tay út móc vào ngón tay út kia, Dung Kim Dao khẽ mỉm cười: "Đúng vậy, ta đang mời gọi chàng."

Đêm Hạ chí đó, nàng từng nói phu thê phải ngủ chung một chỗ, ai ngờ Sở Ý lại lấy cớ "chân nàng chưa lành" để từ chối. Sau đó, họ lại trải qua mấy ngày giằng co lạt mềm buộc chặt, không ai chủ động bước qua bước đó, cho nên chuyện "ngủ chung giường" cứ thế kéo dài đến tận bây giờ.

Tối nay, có thể coi là một cơ hội. Vì vậy Dung Kim Dao đúng lúc đưa ra cành ô liu, phải xem Sở Ý có nắm lấy không.

Nàng vốn mang theo chút ý tứ thăm dò, thấy hắn mãi không nói gì, còn tưởng hắn lại định từ chối, nàng giả vờ thờ ơ buông ngón út ra, ngước mắt nói: "Không muốn thì thôi."

Sở Ý nhìn bộ dạng này của nàng, lòng thấy vừa thú vị lại vừa đáng yêu, ánh mắt hơi tối lại. Ngay sau đó hắn liền móc ngón tay Dung Kim Dao về, giọng không nhanh không chậm: "Chắc nàng không thích ngủ chung giường với một người toàn thân đầy bụi bặm đâu nhỉ?"

"Ta..."

Dung Kim Dao chớp mắt, còn chưa kịp nói gì, đã cảm thấy bên tai nóng bừng.

Sở Ý cúi người áp sát vào vành tai nàng, mang theo chút dư vị quyến rũ, đáp lại lời mời của nàng: "Ta đi tắm, sẽ đến ngay."

Nói xong, khóe môi hắn khẽ cong lên, đầy ẩn ý nhìn nàng một cái, rồi xoay người đi về phía phòng tắm.

Dung Kim Dao ngẩn ngơ nhìn bóng lưng hắn, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại hơi ấm nơi lòng bàn tay hắn, không khỏi đưa tay khẽ véo vành tai mình.

Cảm giác nơi đó dường như đang nóng lên.....

Trong phòng, đèn đuốc nửa sáng nửa tối, ánh nến khẽ nhảy múa dưới chao đèn lưu ly, chiếu lên song cửa những bóng hình vụn vặt.

Không bao lâu sau, cửa phòng bị đẩy nhẹ, Sở Ý mang theo hơi thở lành lạnh sau khi vừa tắm xong bước vào, hơi nước chưa tan hết, đuôi tóc vẫn còn hơi ẩm.

Hắn vừa đóng cửa phòng, chưa kịp đi được mấy bước, liền bất ngờ bị một cánh tay thon thả mềm mại ôm lấy.

Lực tay của thiếu nữ vô cùng tự nhiên, như thể đã đợi từ lâu.

Sở Ý khẽ cúi đầu, nhìn thấy Dung Kim Dao nép vào lòng mình, tóc đen buông xõa, hơi thở ấm nóng, thản nhiên cười: "Công chúa không đợi nổi nữa hả?"

Dung Kim Dao không tỏ thái độ gì, ngẩng cằm lên, ánh mắt long lanh: "Tắm nhanh thế, ta thấy là chàng không đợi nổi mới đúng."

Sở Ý nhướng mày, giọng nói trầm xuống vài phần, sự mờ ám như hòa quyện vào màn đêm, "Giai nhân đang đợi trong phòng ngủ, ta đâu dám chậm trễ."

Dung Kim Dao liếc hắn một cái, đầu ngón tay thuận thế móc vào vạt áo hắn, giọng điệu mang theo ý nũng nịu: "Bế ta lên giường."

Sở Ý bật cười khe khẽ, cảm thấy Dung Kim Dao chủ động như vậy, nhất định là cố ý.

Từ lúc nàng móc ngón tay hắn, mời gọi hắn vào phòng ngủ, hắn đã biết rồi.

Nhưng hắn không hề từ chối, ngược lại còn không chút do dự thuận theo ý Dung Kim Dao, vững vàng bế nàng lên đi về phía giường.

Đầu gối Sở Ý hơi chùng xuống, một gối quỳ lên mặt giường mềm mại, đặt nàng lên trên chăn gấm.

Hắn một tay chống vào thành giường, đang định nằm xuống bên cạnh nàng, thì những ngón tay trắng nõn của thiếu nữ lại khẽ chạm vào lồng n.g.ự. c hắn, ngăn hắn lại giữa không trung.

Sở Ý hơi khựng lại.

Khóe môi Dung Kim Dao nở một nụ cười tinh quái, giọng nói nhẹ nhàng không cho phép từ chối: "Giường của chàng không phải ở đây."

Sở Ý mi mắt cụp xuống, giọng hơi trầm: "Hử?"

Dung Kim Dao giơ tay chỉ về phía chiếc sập mềm bên cửa sổ, giọng điệu không nhanh không chậm: "Ở đằng kia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!