Chương 42: (Vô Đề)

Hơi thở ấm nóng lướt qua bên tai, tim Dung Kim Dao như lỡ một nhịp, nàng bừng tỉnh, khuỷu tay chống vào n.g.ự. c hắn, cố gắng đẩy ra một khoảng cách, cắn môi nói: "Chàng thả ta xuống."

"Không thả." Thiếu niên cúi đầu nhìn chiếc cổ thon dài trắng nõn của nàng, và cả vành tai đang từ từ ửng đỏ, "Là nàng nói 'tùy ta', vậy ta chọn đưa nàng về, có gì không được?"

Hắn thờ ơ điều khiển dây cương, cánh tay vững vàng ôm nàng vào lòng, không hề có ý định buông ra.

Dung Kim Dao đôi mắt hạnh tròn xoe, trợn mắt nhìn hắn, không nhịn được nói: "Đồ tồi."

Sở Ý bật cười khe khẽ, như nghe thấy chuyện gì thú vị, ý vị sâu xa nói: "Đồ tồi?" Hắn ngừng một chút, nhấm nháp hai chữ này, ánh mắt hơi thu lại, "Vậy sao nàng còn ôm đồ tồi này mãi không buông?"

Dung Kim Dao nghẹn lời, lập tức phát hiện mình đã vô thức nắm chặt lấy vạt áo hắn, cả người gần như dính sát vào lòng hắn. Sắc mặt nàng cứng lại, vội vàng buông tay, "Ta chỉ sợ ngã thôi."

"Ừm, ta biết." Sở Ý cười nói: "Vậy ôm chặt hơn chút nữa, cẩn thận ngã thật đấy."

Dung Kim Dao phút chốc cạn lời: "Chàng..."

Lời chưa nói xong, Sở Ý bỗng nhiên giật mạnh dây cương, ngựa nhẹ nhàng bước về phía trước. Thân hình thiếu nữ không vững, bất ngờ lại va vào lòng hắn, một lần nữa nắm chặt lấy vạt áo hắn.

Gió rít qua tai, luồng khí thổi bay mấy lọn tóc mai bên thái dương Dung Kim Dao, khẽ khàng lướt qua cổ hắn, khóe môi hắn cong lên: "Sao lại ôm nữa vậy?"

Dung Kim Dao dứt khoát không nói gì nữa.

"Thấy chưa." Sở Ý cụp mắt, ánh mắt lóe lên, "Rốt cuộc vẫn chui vào lòng ta."

Dung Kim Dao quay mặt đi, mím môi, nói: "Ta vẫn chưa nói tha thứ cho chàng đâu."

Sở Ý cười rạng rỡ: "Nhớ rồi."

Tiếng vó ngựa giẫm nát ánh hoàng hôn, mái tóc thiếu nữ theo gió tung bay, nhẹ nhàng bay lên, rồi lặng lẽ rơi xuống. Lướt qua vai thiếu niên, xúc cảm mơ hồ như có như không làm lòng người có chút xao động.

Dưới bầu trời, hai người ôm nhau cùng cưỡi ngựa, bóng hình hòa vào hoàng hôn.

Rõ ràng đường này chỉ đi có nửa canh giờ, nhưng Dung Kim Dao lại cảm thấy rất lâu, rất lâu.

Lâu đến mức nàng thậm chí còn nảy sinh một ảo giác, dường như con đường trở về này có thể kéo dài vô tận.

Một canh giờ sau, trước cổng phủ tướng quân.

Sở Ý gọn gàng lật người xuống ngựa, đang định đưa tay đỡ Dung Kim Dao, nào ngờ nàng lại tự mình nhẹ nhàng nhảy xuống lưng ngựa, không hề cho hắn cơ hội.

Dung Kim Dao thẳng bước vào trong sân, không hề dừng lại nửa bước, ngay cả một cái liếc mắt cũng không dành cho hắn.

Tay Sở Ý vẫn còn lơ lửng giữa không trung, hơi khựng lại, hắn thản nhiên như không có chuyện gì thu tay về, gọi: "Thanh Vân."

Thanh Vân đứng hầu một bên, thu hết cảnh tượng này vào mắt, cẩn thận mở lời: "Chủ tử, công chúa đây là... giận ngài rồi ạ?"

"Hửm?" Sở Ý nhướng mày, quay đầu đưa dây cương cho Thanh Vân, thong thả sửa lại ống tay áo, "Chưa nghe nói đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa hả? Đây là tình thú vợ chồng."

Hắn cười cười: "Ngươi không hiểu đâu."

Thanh Vân: "..."

Hay cho câu tình thú vợ chồng.

Hắn cũng là lần đầu tiên thấy có người bị nương tử bỏ lại phía sau, đến một cái liếc mắt cũng không có, mà vẫn có thể cười mãn nguyện đến vậy.

Thanh Vân nhìn chủ tử nhà mình, lại nhìn bóng lưng công chúa, cắn răng khuyên một câu: "Tính tình công chúa rất tốt, nếu người tức giận, vậy thì nhất định do chủ tử có vấn đề."

"Nàng ấy chỉ có thể giận dỗi với ta thôi." Giọng điệu tự nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!