"A Dao. Nếu ta đến muộn một bước, có phải nàng đã chui vào lòng kẻ khác rồi không?"
Sở Ý chậm rãi gọi tên nàng, âm cuối kéo dài, khóe môi khẽ cong lên, nhưng không phải là độ cong của nụ cười, mà là đang kìm nén nỗi bất mãn.
Dung Kim Dao ngước nhìn hắn, con ngươi màu hổ phách trong vắt sáng ngời, đầu tiên nàng sững người, sau đó không nhịn được bật cười.
Trong lòng thầm nghĩ, làm lơ Sở Ý mấy ngày quả nhiên khiến hắn bắt đầu để ý, chi bằng nhân cơ hội này thuận thế phá băng, nàng bèn chủ động vòng tay ôm lấy eo hắn, cười nói: "Sao có thể chứ? Ta đương nhiên chỉ chui vào lòng chàng thôi."
Chỉ có điều lời vừa dứt, nàng lập tức bị Sở Ý không chút nể tình nhẹ nhàng đẩy ra.
Lực của đối phương không nặng, nhưng lại mang theo một chút lạnh nhạt xa cách.
"Nàng và Diệp Lẫm, đúng là rất có duyên phận." Sở Ý khoanh tay, bình thản nói.
Dung Kim Dao chân mày khẽ giật.
Theo sự hiểu biết của nàng về Sở Ý, càng tỏ ra bình tĩnh, không chút gợn sóng thế này, càng chứng tỏ hắn không vui, cho nên nàng cố gắng nói năng hòa nhã: "Chàng nói vậy là có ý gì?"
Nàng có linh cảm, tiếp theo Sở Ý sẽ không nói lời gì hay ho, quả nhiên từng câu từng chữ đều mang ý châm chọc.
"Trước đây ở Quỳnh Y Các, hắn trùng hợp ra mặt bênh vực nàng. Sau này ở quán trà, nàng lại giả vờ không quen biết ta trước mặt hắn, lời nói cử chỉ đối với hắn lại vô cùng dịu dàng."
"Hôm yến tiệc trong cung các người chạm trán nhau, đối với những lời hiểu lầm của Diệp Lẫm nàng cũng không hề phản bác, một bộ dạng hiền lành ngoan ngoãn." Hắn khẽ cười một tiếng mang theo ý mỉa mai, "Bây giờ ngay tại chùa Vân Lâm, dưới gốc cây Sinh Tử người qua kẻ lại, các người cũng có thể chạm mặt nhau được..."
Hắn cụp mắt: "Đúng là đi đến đâu cũng có thể gặp được hắn."
Dung Kim Dao bị mấy câu nói đầy vị chua của hắn làm cho nghẹn lời, lồng n.g.ự. c khẽ phập phồng, không biết nên tức giận hay nên bật cười.
Nàng định thần, thu lại vẻ mặt, nói: "Tính cả lại, ta gặp Diệp Lẫm không quá năm lần, gần như lần nào cũng có bóng dáng của chàng. Hơn nữa, chuyện đã qua lâu như vậy rồi, sao chàng còn nhớ rõ hơn cả ta thế?"
"Trời sinh trí nhớ tốt."
"..." Dung Kim Dao hít sâu một hơi, "Chẳng lẽ trong mắt chàng, là ta cố ý tiếp cận Diệp Lẫm, sắp đặt những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên này?"
"Chưa chắc không phải." Hắn nói.
Rõ ràng chỉ có lần ở quán trà đó thôi!
Dung Kim Dao nhìn Sở Ý chằm chằm, vì câu nói "chưa chắc không phải" của hắn mà vô cớ nảy sinh tức giận, giọng điệu mang theo vài phần sắc bén: "Đúng, ta chính là kẻ lòng dạ khó lường, toan tính khắp nơi, bao gồm cả chuyện thành hôn với chàng cũng vậy, hài lòng chưa?"
Yết hầu Sở Ý khẽ trượt một cái, đang định mở miệng, lại bị những lời nói tiếp theo của nàng chặn đứng.
"Không phải chàng muốn nghe chính miệng ta nói ra, ta làm gì cũng là cố ý, để chứng minh sự thông minh nắm chắc phần thắng của chàng hay sao."
Cổ họng Sở Ý hơi nghẹn lại, nhất thời không biết nên giải thích thế nào về những lời nói đầy gai góc của mình, hắn nói: "Ta không nghĩ như vậy."
Nhưng câu nói này lọt vào tai Dung Kim Dao lại giống như đang lạnh nhạt thoái thác, nàng nhíu mày, hỏi: "Vậy chàng nghĩ thế nào?"
Đôi mắt thiếu nữ sáng rực đến đến chói mắt, không khỏi làm tim Sở Ý khẽ rung động.
Xưa nay hắn luôn bình tĩnh tự chủ, chưa từng bị chuyện tình cảm làm xáo trộn tâm trí, nhưng những lời vừa buột miệng nói ra ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy bất ngờ.
Hắn không biết rốt cuộc mình bị làm sao nữa.
Từ lúc hắn nhìn thấy nàng và Diệp Lẫm trò chuyện dưới gốc cây, thậm chí nàng nở nụ cười, nỗi u uất không biết từ đâu dâng lên trong lòng hắn vẫn luôn không thể xua tan.
Đặc biệt là cảnh tượng Diệp Lẫm nắm lấy cổ tay nàng cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn, thậm chí còn khiến hắn nảy sinh cảm giác bồn chồn khó kiểm soát.
Hồi lâu sau, hắn thấp giọng nói: "Ta cũng muốn biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!