Nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng, Sở Ý bỗng dưng mở mắt, gạt bỏ mọi tạp niệm trong đầu.
Gần như theo bản năng, hắn vớ ngay chiếc áo đơn bên cạnh hồ, nhanh chóng khoác lên người. Vải áo vì hơi nước mà hơi dính vào da thịt, mái tóc đen nhánh ướt sũng xõa sau lưng, vài lọn tóc mai lòa xòa dính vào gò má, hơi rối loạn, phảng phất vài phần thờ ơ biếng nhác.
Dung Kim Dao?
Nàng ấy lại muốn làm gì đây?
Sở Ý cúi đầu, thái dương giật giật, có chút đau đầu chống hai tay lên thành hồ, đầu ngón tay khẽ gõ nhịp theo bước chân thiếu nữ đang đến gần.
Nơi cửa ra vào, Dung Kim Dao bưng một chén trà ấm, nhẹ tay nhẹ chân bước vào, tim đập nhanh như trống trận, nhưng ánh mắt không thể rời khỏi bóng lưng thiếu niên trong hồ.
Giữa làn hơi nước mờ ảo, thiếu nữ bước đi uyển chuyển, vạt váy khẽ tung bay, lướt qua nền đất ẩm ướt không một tiếng động, để lại vệt nước mờ nhạt.
Nàng như một con thú nhỏ vô tình lạc vào cấm địa, nhón chân từ từ tiến lại gần thành hồ.
Đợi đến khi sương mù tan đi đôi chút, trong màn sương lãng đãng hiện ra trước mắt là bờ vai và tấm lưng với những đường nét liền mạch của nam tử, lấp lánh ánh nước, dưới ánh nến chập chờn ẩn hiện vẻ mạnh mẽ đầy rắn rỏi.
Dung Kim Dao nín thở, ánh mắt khẽ lay động, lặng lẽ nhích tới thêm một bước, khẽ thăm dò: "Sở Ý?"
Sở Ý khẽ nhướng mày, qua bóng hình phản chiếu dưới mặt nước, nhìn thấy Dung Kim Dao đang bưng chén trà ấm, lén lút tiến lại gần mình.
"Trộm nhìn người khác tắm?"
Một giọng nói hơi trầm khàn phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng tắm.
Hắn nhếch môi, nhàn nhạt buông lời trêu chọc: "Xem ra sức hút của ta đối với công chúa cũng lớn thật, đến mức khiến nàng đêm hôm xông vào phòng tắm."
Dung Kim Dao cười tủm tỉm: "Sao lại gọi là trộm nhìn, phải là thưởng thức mới đúng chứ?"
Má nàng ửng đỏ, giơ tay lắc lắc khay trà trong tay, nghiêm túc nói: "Ta đến đưa trà ấm cho chàng."
Sở Ý ánh mắt khẽ động, nửa tin nửa ngờ nhìn nàng, giữa hai hàng lông mày lộ ra vài phần dò xét.
"Trà ấm mới pha, có thêm hoa quế và kỷ tử." Dung Kim Dao nói, "Hoa quế có tác dụng an thần, kỷ tử bổ gan thận, buổi tối uống một chén cho dễ ngủ."
Nói đoạn, nàng bưng chén trà từ từ tiến thêm vài bước, càng lúc càng gần, cho đến khi đến bên cạnh Sở Ý, nàng ngoan ngoãn đặt chén trà ấm lên thành hồ cạnh tay hắn.
Sở Ý nói: "Nếu là đến đưa trà ấm, trà đưa tới rồi, nàng có thể đi được rồi."
Không đời nào.
Dung Kim Dao vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh, ngồi xổm xuống bên thành hồ, ánh mắt bất giác dừng lại trên bờ vai và lưng hắn, những giọt nước men theo đường nét cơ bắp rõ ràng trượt xuống, qua xương quai xanh, qua cơ ngực, rồi chìm vào làn nước.
Mặc đồ nhìn thì gầy, c** đ* ra lại có da có thịt.
Nàng vô thức hơi cảm thán: "Còn đẹp hơn dáng người của đám tân binh ở Bạch Vũ doanh mấy phần."
Lời vừa dứt, không khí trong phòng tắm lập tức ngưng trệ.
Sở Ý ánh mắt trầm xuống, liếc mắt lạnh lùng nhìn nàng, lặp lại: "... Còn đẹp hơn dáng người của đám tân binh ở Bạch Vũ doanh mấy phần?"
Đáy mắt hắn thoáng qua một tia nguy hiểm khó nhận ra: "Nàng đã thấy?"
Nụ cười trên môi Dung Kim Dao hơi cứng lại, nhận ra sự không thiện chí trong giọng hắn, nàng chớp mắt giải thích: "À, là... hôm nay ta đến doanh trại tìm chàng, chàng không có ở đó... Thời tiết nóng nực, lúc luyện tập đám tân binh cởi bỏ khinh giáp, ta tiện mắt liếc nhìn một cái..."
"Tiện mắt liếc nhìn một cái?" Sở Ý khẽ cao giọng ở cuối câu.
Dung Kim Dao cố gắng che đậy bằng vẻ mặt vô tội: "... Vài cái, không quá ba lần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!