Sáng sớm hôm sau, phía chân trời hửng sáng tựa bụng cá, như một viên ngọc ôn nhuận, dần dần lan tỏa.
Ánh bình minh mờ ảo lọt qua cửa sổ rọi vào phòng, người trên giường mơ màng ngáp một cái, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, trước tiên nàng đưa tay mò mẫm trong chăn gấm, cố tìm một tư thế thoải mái hơn để ngủ thêm một lát.
Thế nhưng, ngoài cửa sổ vẳng lại mấy tiếng chim hót líu lo, Dung Kim Dao giật mình tỉnh giấc, mới nhớ ra hôm nay phải đến Bạch Vũ doanh tìm Sở Ý.
Cuộc sống phải dậy sớm thế này khiến nàng thoáng chốc như quay về những ngày còn học ở Lăng Vân Đường.
Mỗi ngày giờ Mão đã phải dậy rửa mặt, rồi sau đó là đọc sách buổi sáng, học sách luận, thi võ, khảo hạch... Khi ấy, nàng chỉ muốn làm đứa trẻ ngoan ngoãn vô hại, yếu đuối dễ bệnh để được phụ hoàng thương yêu, cho nên các kỳ thi võ nàng gần như đều giả bệnh trốn tránh, lâu dần nàng cũng trở thành "công chúa nho nhã yếu ớt" kém nổi bật nhất trong mắt bạn học.
May thay, Lăng Vân Đường không có yêu cầu bắt buộc đối với nữ tử thi võ.
Dung Kim Dao khó nhọc chống người ngồi dậy, mái tóc hơi buông xõa, vừa mới ngồi dậy Liên Quỳ đã bưng nước ấm vào hầu hạ nàng rửa mặt.
Nàng lơ đễnh hỏi: "Liên Quỳ, ngươi có thấy Sở Ý đâu không?"
Liên Quỳ vắt khăn, nói: "Tiểu tướng quân và Thanh Vân đã cưỡi ngựa đi từ sớm rồi ạ, hướng đi có lẽ là Bạch Vũ doanh."
Thần sắc Dung Kim Dao hơi kỳ lạ, nàng còn tưởng mình đã dậy đủ sớm rồi, ai ngờ Sở Ý đã đi từ lâu.
Kiểu tóc hôm nay theo yêu cầu của Dung Kim Dao, là một kiểu đuôi ngựa đơn giản gọn gàng, Liên Quỳ khéo léo túm gọn tóc lại, buộc cao lên, dùng một cây trâm ngọc hình hoa mai cố định, lại cẩn thận gài mấy lọn tóc mai ra sau tai, đuôi tóc buông xõa tự nhiên.
Y phục là bộ đồ bó sát màu xanh hồ, eo thắt một chiếc đai mềm màu đen mực, ống tay áo hơi bo lại, toát lên vẻ anh tuấn hiên ngang.
Liên Quỳ vừa giúp công chúa sửa lại vạt áo, vừa nghi hoặc hỏi: "Công chúa hôm nay dậy sớm thế, lại còn ăn mặc thế này đến Bạch Vũ doanh, có việc gì quan trọng sao ạ?"
Dung Kim Dao cong khóe môi, giọng điệu tự nhiên: "Không phải việc gì quan trọng, là việc riêng, ta muốn đến Bạch Vũ doanh học võ."
Tay Liên Quỳ khựng lại, mặt mày kinh ngạc, môi hơi hé mở, hồi lâu sau mới thốt ra được một câu: "Công chúa muốn học võ?!"
Dung Kim Dao không để tâm, cười nhẹ: "Lạ lắm hả? Chàng ấy dạy ta võ nghệ, không những có thể thúc đẩy tình cảm phu thê, mà còn có thêm vài chiêu để phòng thân, sao lại không làm?"
Nếu phải cân nhắc giữa việc học võ và thúc đẩy tình cảm, thì hiện tại, việc kéo gần quan hệ với Sở Ý quan trọng hơn.
Trong đầu Dung Kim Dao hiện lên một khung cảnh, là trạng thái mà nàng mong đợi – Sở Ý đứng bên cạnh nàng, tay hắn đặt lên tay nàng, chậm rãi mà mạnh mẽ dẫn dắt nàng điều chỉnh góc độ cầm đao.
Lồng n.g.ự. c hắn áp sát vào lưng nàng, hơi thở khẽ phả vào tai nàng, tiếp đó, nàng còn có thể thuận theo tự nhiên mà dựa vào lòng Sở Ý.
Liên Quỳ nghe chẳng hiểu mô tê gì cả, sau đó nhỏ giọng nói: "Nô tỳ chỉ cảm thấy... luyện võ là việc tốn sức, hình như cũng chẳng liên quan gì đến việc thúc đẩy tình cảm phu thê."
Luyện võ chú trọng nhất là thể lực và sức bền, không chỉ ngày ngày luyện công, mà còn phải đứng tấn, đứng trụ, mang vật nặng... Đặc biệt Tiểu tướng quân trị quân nghiêm khắc, lỡ như không nể tình, làm công chúa mệt đến kiệt sức, chẳng phải là mất nhiều hơn được hay sao?
Thấy Dung Kim Dao không để tâm đến nỗi lo của mình, Liên Quỳ chợt nảy ra một ý, như nghĩ đến điều gì đó, ngập ngừng nói: "Thật ra nô tỳ từng nghe nói có cách để thúc đẩy tình cảm phu thê."
"Cách gì?"
"Nô tỳ có một người tỷ muội, nàng ấy từng kể cho nô tỳ nghe vài cách hay để phu thê họ vun đắp tình cảm... chính là..." Giọng Liên Quỳ càng lúc càng nhỏ, mấy chữ cuối cùng gần như là lẩm bẩm: "Ví dụ như, hai phu thê cùng nhau tắm rửa, rồi hầu hạ cho nhau... đại loại thế..."
Tim Dung Kim Dao khẽ thắt lại, khóe miệng khẽ động một cách khó nhận ra.
Ngay cả việc ngủ chung giường Sở Ý còn tránh như tránh tà, huống chi là cùng nhau tắm rửa. Nếu nàng đưa ra yêu cầu như vậy, e rằng hắn sẽ chỉ cười lạnh liếc nàng một cái, cho rằng nàng hoang đường đến cực điểm, tám chín phần sẽ không đổi sắc mặt mà đuổi cả người lẫn y phục ra ngoài.
Liên Quỳ vốn chỉ thuận miệng nói, thấy Dung Kim Dao vẻ mặt phức tạp, cũng không dám nói thêm.
Đúng lúc không khí trong phòng có chút kỳ quái, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gia nhân: "Công chúa, đến giờ rồi ạ, phu xe đang đợi hầu ở cổng phủ."
Dung Kim Dao nghe vậy liền đáp một tiếng, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, giờ Thìn đầu canh, trời đã sáng rõ, sương sớm lãng đãng trong sân viện.
Ngoài cổng phủ có một chiếc xe ngựa chạm khắc hoa văn mây đang đậu, phu xe nắm dây cương. Không lâu sau, Liên Quỳ nhìn thấy công chúa dáng vẻ ung dung bước lên xe ngựa, nàng ấy dõi theo bóng xe xa dần trên đường, hóa thành một bóng mờ, không nhịn được thở dài một tiếng, thầm cầu nguyện trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!