Dung Kim Dao khẽ sững người, chưa kịp phản ứng, đã bị động tác của hắn dẫn dắt, điều chỉnh tư thế cầm tên. Ngón tay hắn đặt lên cạnh cổ tay nàng, ấm áp và vững chãi, lực đạo trong lòng bàn tay rất chừng mực.
Tiếng huyên náo xung quanh dường như xa dần.
Dung Kim Dao lặng lẽ ngước mắt, ánh nhìn lướt nhẹ qua hàng mi dài của Sở Ý. Hắn cụp mắt, vẻ mặt nhàn nhạt, hàng mi được ánh tà dương dát một lớp vàng nhạt, khẽ rung động, như vương đầy bụi sáng li ti.
Trong lòng nàng bất giác sững lại.
Sở Ý lùi ra xa một chút, nói với nàng: "Ném thử một lần xem."
Dung Kim Dao bình tĩnh lại, khẽ thở ra một hơi, gạt đi sự thất thần vừa rồi, ổn định lại tinh thần, giơ tay ném mũi tên đi—
"Cộp!"
Mũi tên thẳng tắp rơi vào trong bình, vô cùng vững vàng.
Đám đông im lặng trong giây lát, rồi lập tức bùng lên những tiếng trầm trồ và bàn tán xôn xao.
"Chàng trai vừa nãy còn không ném trúng, cô nương này e là đã luyện qua rồi!"
"Biết đâu chỉ là may mắn, phải ném trúng hai lần nữa mới biết được. May được một lần, lần sau chưa chắc đã may mắn vậy đâu!"
Bản thân Dung Kim Dao cũng sửng sốt, nàng không kìm được cong môi, ánh mắt có chút đắc ý nhìn Sở Ý: "Thế nào?"
Sở Ý thần sắc không đổi, dường như không bất ngờ với kết quả này.
Khóe môi hắn khẽ cong lên một chút khó nhận ra, thoáng qua rồi trở lại như thường, giọng điệu bình thản: "Khá lắm."
Trong mắt Dung Kim Dao lấp lánh nụ cười không giấu nổi.
Chủ sạp thấy vậy cũng cười nói thêm: "Cô nương này thiên phú rất tốt, có muốn thử thêm hai mũi nữa không?"
Ngón tay Dung Kim Dao đặt trên mũi tên, nàng hơi do dự.
Cú ném vừa rồi tuy trúng đích, nhưng xét cho cùng một phần là nhờ Sở Ý giúp nàng điều chỉnh tư thế, nàng mới giữ vững được lực đạo. Lần ném bình ở Lăng Vân Đường và lần này chính nàng cũng không dám chắc bao nhiêu phần là may mắn, bao nhiêu phần là bản lĩnh, bao nhiêu phần là nhờ tay Sở Ý.
Nàng đã thử cho đã ghiền rồi, Sở Ý vẫn chưa ra tay.
Đã muốn có chiếc đèn loại ba kia, nàng cũng không cần phải cố tỏ ra giỏi giang, chi bằng để Sở Ý ra tay sẽ chắc chắn hơn.
Dung Kim Dao trong lòng khẽ động, nàng nhẹ nhàng đẩy mũi tên về phía Sở Ý, cong môi nói: "Hai lần ném còn lại, chàng làm đi."
Sở Ý ngước mắt nhìn nàng, tự giễu: "Lỡ để người ta chê cười thì sao?"
Nói thì nói vậy, hắn vẫn nhận lấy mũi tên từ tay Dung Kim Dao, đứng vững tại chỗ, quay lưng lại. Động tác của thiếu niên không hề vội vàng, ngón tay thon dài kẹp lấy thân tên, hơi ngừng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng ném ra—
"Cộp."
Mũi tên xé gió bay đi, rơi vào trong bình, động tác gọn gàng dứt khoát, không chút do dự.
Dung Kim Dao không kìm được nhón chân vỗ tay cho Sở Ý.
Trong đám đông lập tức có người hít một ngụm khí lạnh, chưa đợi mọi người kịp hoàn hồn, Sở Ý lại ném thêm một mũi nữa.
Mũi tên vững vàng gần như bay theo cùng một đường cong rơi vào miệng bình, ba mũi tên ngay ngắn đứng thẳng trong bình, vững như bàn thạch.
Chủ sạp tròn mắt kinh ngạc: "…Vị công tử này e rằng xuất thân từ quân ngũ?!"
Không biết từ lúc nào, xung quanh hai người họ đã có không ít người hiếu kỳ vây xem.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!