Chương 32: (Vô Đề)

Yết hầu Sở Ý khẽ trượt một cái khó nhận ra, hắn nhìn người trong lòng, con ngươi đen hơi nheo lại: "...?"

Hắn vốn thính ngủ, lần này lại ngủ mê mệt, như thể chìm vào một vòng xoáy ấm áp mềm mại.

Sở Ý đoán rằng, Liên Quỳ tối qua chắc hẳn đã đốt "Các Trung Hương" trong phòng.

Loại hương này không chỉ giúp trợ hứng, mà còn trợ ngủ, khiến người ta sau khi thân xác và tinh thần mệt mỏi sẽ bất giác chìm vào giấc ngủ sâu hơn, thậm chí… không thiếu những giấc mộng xuân.

Nhưng tình cảnh trước mắt rõ ràng chứng minh, đây không phải là mơ.

Vậy Dung Kim Dao làm thế nào mà lại nằm trong lòng hắn?

Bao nhiêu năm nay hắn luôn cảnh giác, bất kỳ tiếng gió thổi cỏ lay nào cũng có thể khiến hắn tỉnh giấc ngay lập tức. Nhưng lần này, hắn lại để nàng đến gần mà không hề hay biết.

Sở Ý suy nghĩ nguyên nhân, ánh mắt hơi thu lại, cuối cùng chỉ đành quy cho là, hắn đang ở trong phòng ngủ, là nơi quen thuộc, theo bản năng đã mất hết cảnh giác.

Thực sự không nên.

Im lặng một lúc, Sở Ý đau đầu day day trán, thử rút cánh tay tê cứng ra, chỉ vừa mới cử động, cùi chỏ đã vô tình làm vướng tóc Dung Kim Dao.

"Đừng nghịch…"

Người đang ngủ say dường như bị đánh thức, nàng khẽ cau mày, từ trong hơi thở bật ra một tiếng hừ rất nhẹ.

Sở Ý: "…"

Mái tóc mai mềm mại lướt qua bên cổ, mang theo chút ngứa ngáy. Hắn khựng lại, ánh mắt tối đi vài phần, cố nén sự bứt rứt âm ỉ từ cơ thể truyền đến, nói: "Khóa cửa đã được tháo xuống rồi, nàng tỉnh chưa?"

Lông mi Dung Kim Dao khẽ rung động.

Đêm nay, Sở Ý bất ngờ không còn thính ngủ nữa, ngược lại Dung Kim Dao lại ngủ không yên giấc.

Trong lúc mơ màng, cảnh tượng trong "Uyên Ương Bí Hí Đồ" và khoảnh khắc hơi thở quấn quýt chập chờn hiện về trong mơ. Trong mơ, lúc thì hiện ra phòng ngủ với nến đỏ lung linh, rèm lụa rủ xuống, lúc thì thấp thoáng thư án, xích đu, lúc thì thấp thoáng ghế dựa, bình phong… đều là những cảnh trong cuốn họa sách đó.

Mơ hồ, có người cúi đầu đặt lên cổ nàng những nụ hôn dày đặc, triền miên.

Đôi môi của đối phương quá đỗi mềm mại, lướt qua mày mắt, gò má, chóp mũi nàng, nhưng trước sau vẫn không chạm vào môi. Mỗi lần tiếp cận đều như gần như xa, hời hợt nhẹ nhàng, như thể cố ý trêu chọc, buộc nàng phải chủ động đòi hỏi.

Nàng không nhìn rõ mặt đối phương, chỉ cảm thấy hơi thở người đó quyến luyến nóng bỏng, nên theo bản năng muốn đến gần.

Sau từng đoạn ký ức rời rạc, cuối giấc mơ, Dung Kim Dao cuối cùng cũng được thỏa nguyện nhìn thấy dung mạo của hắn.

Lại khiến người ta kinh hãi thất sắc.

Đôi mắt thâm tình quen thuộc lấp lánh sắc dục, mày kiếm mắt sao, tuấn mỹ vô song, hắn cười tủm tỉm nhìn nàng, nói: "Dung Chiêu Chiêu, quả nhiên nàng có ý đồ xấu với ta."

"Tỉnh dậy…" Bên tai, giọng thiếu niên lại gọi một tiếng.

Dung Kim Dao đột ngột thoát khỏi giấc mơ, khóe môi hơi hé mở, lúc mở mắt, ánh mắt vẫn còn mờ mịt.

Dường như là bị giật mình tỉnh giấc.

Nàng ngẩn người giây lát, một lúc sau, tầm mắt dần tập trung lại, ngẩng đầu nhìn quanh, lúc này mới thấy rõ mình đang ở đâu – dưới đất trải một lớp nệm, một lớp chăn lông, trên người nàng còn đắp một chiếc chăn gấm. Tuy không phải ngủ trực tiếp trên sàn, nhưng cơn đau nhức ở eo lưng vẫn rõ rệt.

Cửa sổ khép hờ, gió nhẹ thổi qua, một cành lựu rực rỡ dưới mái hiên đang hé nụ. Sáng sớm ở phủ tướng quân không ồn ào, không náo nhiệt, thỉnh thoảng vọng lại tiếng lá cây xào xạc, vô cùng nhẹ nhàng.

Giây tiếp theo, giọng Sở Ý vang lên từ bên cạnh: "... Nàng nằm mơ phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!