Chương 3: (Vô Đề)

Người thường "Khôn Ninh cung xuân thường tại, Ngự hoa viên điểu vũ minh", chỉ tiếc là Dung Kim Dao cho đến nay vẫn thực sự cảm nhận "xuân thường tại".

Đi qua con đường cung điện dài dằng dặc, màu xanh biếc của cây cỏ biến thành màu đỏ của tường và màu vàng của ngói. Không lâu , Dung Kim Dao theo Nam Yên cô cô đến Khôn Ninh cung.

Dung Kim Dao mắt ngang liếc dọc bước chính đường, mặt nở một nụ . Nàng ngoan ngoãn quỳ xuống khấu đầu, cung kính : "Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an. Không mẫu hậu tìm tiểu Lục việc gì ạ?"

Ở đây Hoàng đế, tần phi, cũng tỷ của nàng. Trong sự tĩnh lặng, Dung Kim Dao thấy một bóng đen lưng thẳng tắp mặt đất.

"Đối với ngươi mà , đương nhiên là một chuyện ." Hoàng hậu đang chiếc ghế giao ỷ chạm trổ hoa văn rồng sơn đỏ, lúc đang rũ mắt những vụn nổi lên trong chén, "Ngươi cứ cạnh A Phù ."

Mạnh Phù? Sao nàng cũng đến đây?

"Vâng." Dung Kim Dao sớm quen với sự lạnh nhạt của Hoàng hậu, nàng thuận thế xuống bên cạnh Mạnh Phù, giữa hai chỉ cách một chiếc bàn tròn gỗ tử đàn khảm xà cừ.

Khẽ ngẩng đầu lên, liền thể thấy gương mặt thanh tú kiêu ngạo của Mạnh Phù chút thất thần.

Tổ tiên của Mạnh Phù quan đến Thừa tướng, di mẫu là Hoàng hậu nương nương, di phụ là Hoàng đế, bản nàng là một tài nữ tiếng ở Thượng Kinh. Nàng lớn lên trong sự nuông chiều hết mực, chuyện gì thể khiến nàng như ?

Lúc , các cung nữ hầu hạ trong Khôn Ninh cung đều sớm cho lui, chỉ còn Dung Kim Dao và Mạnh Phù, coi như là một cuộc trò chuyện gia đình.

Chỉ là thái độ của Hoàng hậu mấy nhiệt tình, bà uể oải : "Hôm nay, Bệ hạ định hôn ước cho Lục công chúa và Sở Ý mặt văn võ bá quan, lệnh cho Khâm Thiên Giám xem đoán quẻ định ngày lành. Phụ của Sở Ý đây là một mối hôn sự , ngay cả Thái tử cũng , như là càng thêm ."

Thân thể Mạnh Phù khẽ run lên, biểu cảm lập tức đông cứng. Thánh chỉ ban hôn từ trời rơi xuống, giống như một thiên thạch nặng nề đập tim, tung lên một đám bụi mù.

Dung Kim Dao con ngươi khẽ lóe.

Ánh nắng ấm áp khi dạo chơi khắp các bụi hoa thơm dần lặn về phía tây, chính đường rèm cũng tối sầm . Nét mặt Dung Kim Dao một nửa chìm trong bóng tối, một nửa chìm trong ánh sáng vàng mờ mờ, ai thấy nàng như trút gánh nặng, khẽ thở phào một ngắn ngủi.

Lệnh ban hôn đến nhanh hơn nàng tưởng, vốn nghĩ rằng sẽ đánh một trận trường kỳ, ngờ cuối cùng chỉ mất một tháng.

Trong lòng Dung Kim Dao khỏi nảy sinh vài phần nghi ngờ.

Những lời đồn thổi phong nguyệt và thoại bản bàn tán sôi nổi quả nhiên thu hút sự chú ý của phụ hoàng, chỉ là nàng vẫn khẳng định những lời đồn đó, chỉ dựa những phỏng đoán và suy diễn , phụ hoàng cho rằng Sở Ý một lòng yêu mến nàng ?

Trực giác mách bảo nàng – đằng lệnh ban hôn tuyệt đối chỉ một nàng dốc sức.

Hoàng hậu âm thầm khẽ liếc Dung Kim Dao và Mạnh Phù, biểu cảm của cả hai cô gái đều nghiêm trọng. Chuyện Mạnh Phù thích Sở Ý, Hoàng hậu vẫn luôn thấy, thần thái hiện tại của nàng gì đáng trách.

Còn Dung Kim Dao thì ? Là hài lòng với mối hôn sự , là quá hài lòng?

Nghĩ đến đây, Hoàng hậu khỏi nhíu mày, lạnh lùng : "Ngươi gọi một tiếng mẫu hậu, thì mối hôn sự thể ngươi chủ. Bất kể ngươi vui vẻ , Bệ hạ hạ chỉ, cũng còn đường lui nữa. Huống hồ, mối hôn sự đối với ngươi hề một chút bất lợi nào."

Trong hoàng cung ai ai cũng rõ, Dung Kim Dao là vị công chúa ít thánh sủng nhất. Mẫu ruột ruồng bỏ nàng, Hoàng đế cũng lạnh nhạt chán ghét, lưng cũng nhà ngoại để dựa dẫm.

Mà Sở Ý xuất danh môn, sinh tôn quý, từ nhỏ cùng các hoàng tử công chúa học văn luyện võ, thứ đều xuất chúng, vô cùng Hoàng đế tán thưởng.

Trong mắt Hoàng hậu, lẽ là Dung Kim Dao trèo cao, "Bổn cung , ngươi vẫn luôn ảo tưởng rằng mẫu ngươi một ngày nào đó sẽ trở về. mười năm thoáng chốc trôi qua, từ giây phút đầu tiên nàng rời , ngươi còn mẫu nữa ."

Dung Kim Dao thầm lạnh trong lòng, vẻ mặt vẫn ôn hòa ngoan ngoãn như thường ngày, đôi mắt long lanh ngấn nước tràn đầy vẻ ơn đối với Hoàng hậu, "Nhi thần tuân chỉ. Vừa chỉ là nhất thời kinh ngạc mới thất thần, đa tạ mẫu hậu quan tâm, luôn lo nghĩ cho tiểu Lục."

Câu "ngươi còn mẫu nữa " nàng nhiều , bây giờ , trong lòng còn chút gợn sóng. Hoàng hậu còn tưởng nàng là cô bé yếu đuối ngày nào ? Chỉ cần dăm ba câu là sẽ đả kích đến mức suy sụp và ngừng tự nghi ngờ bản .

Mối hôn sự đến nhanh chậm còn quan trọng nữa, ít nhất bây giờ thứ đều trong tầm kiểm soát của nàng, chỉ cần ngoảnh đầu mà tiếp tục tiến về phía .

Hoàng hậu hài lòng gật đầu, "Con cái hoàng gia đối mặt với quyết định của bậc quân vương một nước, học cách thuận theo."

Cuối cùng, ánh mắt Hoàng hậu dừng Mạnh Phù.

Dù cũng m.á. u mủ ruột rà, trong mắt bà, hai họ mới coi là một nhà. Vì , giọng điệu của Hoàng hậu dịu dàng hơn nhiều: "A Phù, ngươi và tiểu Lục cũng coi như là tỷ , ngươi tỷ tỷ, chẳng lẽ chúc phúc cho vài câu ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!