Chương 29: (Vô Đề)

Bảy ngày liền trôi qua, Dung Kim Dao bề ngoài sóng yên biển lặng, thực chất nội tâm đang dậy sóng.

Cuộc sống ban ngày cũng coi như đủ đầy. Không cần phải đến thỉnh an Hoàng đế Hoàng hậu, có thể ngủ đến khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy, ngoài việc ăn uống xem thoại bản, thì là ở trong sân trêu đùa Phát Tài, hoặc tùy ý dạo chơi hội chợ, mua về một vài món đồ nhỏ kỳ lạ để trang trí sương phòng.

Ngoài ra, nàng thỉnh thoảng còn đến ngõ Thư Trường dạo chơi.

Dung Kim Dao thầm tính toán, nếu Hồ Văn Sinh ngao du trở về, nàng có thể nhân cơ hội sửa sang lại tiệm sách của ông ta, theo giao ước trở thành bà chủ của ông ta. Tiếp đó dựa vào sự thịnh hành của việc kinh doanh thoại bản ở Thượng Kinh, kiếm thêm chút bạc để an hưởng tuổi già.

Trong suốt thời gian làm những việc này, Sở Ý từ đầu đến cuối chưa từng xuất hiện.

Nếu không phải một ngày nọ Thanh Vân đột nhiên trở về phủ truyền lời, nàng suýt nữa đã quên mất mình đã thành hôn, thậm chí chuyện chung chăn chung gối ngày hôm đó cũng mơ hồ trở thành ảo giác của nàng.

Thanh Vân cung kính thuật lại nguyên văn lời của Sở Ý: "... Tiểu tướng quân nói, mấy ngày gần đây việc quân bận rộn, không thể phân thân, nên tạm thời nghỉ ngơi ở Bạch Vũ doanh, không về phủ nữa ạ."

Dung Kim Dao ôm Phát Tài trong lòng, không cảm thấy có gì không ổn, vẻ mặt tự nhiên nói "Được".

Liên Quỳ lại ai oán nhìn Thanh Vân, nghiến răng, không nhịn được bênh vực cho công chúa: "Không uống rượu hợp cẩn, không treo nút đồng tâm, những thứ này đều là chuyện nhỏ không sao, tình cảm phu thê mới là quan trọng nhất. Nhưng mà... bây giờ mới vừa thành hôn chưa bao lâu, tiểu sao tướng quân lại có thể bỏ công chúa một mình chứ? Như vậy quá đáng lắm!"

Thanh Vân ngơ ngác gãi đầu, trước tiên nhìn sắc mặt Dung Kim Dao, rồi lại nửa dò xét nửa nghi hoặc nói: "Liên Quỳ cô nương, không có... nghiêm trọng như cô nói đâu..."

Liên Quỳ: "Sao lại không nghiêm trọng!"

Thanh Vân ngày thường theo hầu bên cạnh tiểu tướng quân, tự nhiên biết rõ Sở Ý không phải là người nhiệt tình. Người khác chỉ nhìn thấy vẻ ngoài tươi cười ung dung, cho rằng thiếu niên áo gấm ngựa sang hẳn phải là một người nhiệt tình. Thực chất, tiểu tướng quân khi kết giao với người khác, luôn giữ một khoảng cách mỏng manh, không xa không gần, khó có thể thực sự chạm tới.

Trước đây hắn chưa từng thấy tiểu tướng quân chủ động nhắc đến tình hình gần đây của mình với ai, bây giờ lại bảo hắn về phủ truyền lời, đây chẳng lẽ còn không phải là "tình ý" sao?

Chuyện tình cảm quá phức tạp, Thanh Vân không có tâm tư tinh tế, đương nhiên không thể hiểu được ý của Liên Quỳ.

Hai người mới cưới đều chưa hề thông suốt về mối quan hệ thân mật này, Liên Quỳ nhìn thấy mà lòng nóng như lửa đốt, "Cứ tiếp tục như vậy, công chúa và tiểu tướng quân chẳng mấy chốc sẽ từ ngủ riêng biến thành sống riêng mất!"

Phát Tài nhạy bén ngửi thấy sự khác thường trong không khí, chóp tai khẽ động, móng vuốt chạm nhẹ vào tay áo Dung Kim Dao.

Dung Kim Dao không để lộ cảm xúc, lùi lại nửa bước.

Tuy nói chuyện này không khác mấy so với tình tiết "chồng trấn giữ biên ải, vợ phòng không gối chiếc" trong thoại bản, nhưng nàng đâu phải là người vợ cô đơn nhớ chồng. Nàng một mình chiếm giữ phủ tướng quân, vui vẻ tự tại, e rằng chỉ có Liên Quỳ cho rằng đây không phải là chuyện tốt.

Im lặng một lát, Thanh Vân sợ lời báo cáo đơn giản của tiểu tướng quân sẽ gây ra hiểu lầm, vội vàng bổ sung: "Thế lực Mạc Bắc ẩn náu ở Thượng Kinh vừa mới lộ diện, lại thêm có tân binh vào doanh cần phải huấn luyện, không phải là lấy cớ đâu ạ." Rồi lại nhìn về phía Dung Kim Dao, "Công chúa nếu không tin, thuộc hạ đưa người đến Bạch Vũ doanh xem thử?"

Dung Kim Dao xua tay, không chút do dự từ chối: "Không cần không cần, ta tin mà."

Tránh được ngày nào hay ngày đó, nàng đâu muốn lại bị Sở Ý dò xét vô cớ, tình trạng tương kính như tân này vừa hay hợp ý nàng.

Liên Quỳ bên cạnh lời đến khóe miệng cuối cùng vẫn nuốt lại, chỉ im lặng nhìn Dung Kim Dao, lâm vào trầm tư.

Một người không để lộ cảm xúc, một người cố ý xa cách, trông cậy vào bản thân họ e là không được rồi, vẫn phải dựa vào nàng ấy ra tay thôi.

Thời gian ban ngày trôi qua trong nháy mắt, ban đêm lại luôn dài đằng đẵng, rất nhiều cảm xúc kỳ lạ đều sẽ nhân lúc không người mà lặng lẽ nảy sinh.

Đêm đó, ánh trăng chiếu rọi đồ đạc trong phòng thành một màu trắng bạc, Dung Kim Dao ôm gối mềm, trằn trọc trên giường.

Chiếc gối mềm bị vò đến nhàu nhĩ, nàng nhắm mắt cố gắng tĩnh tâm, trong đầu lại luôn hiện lên những ý nghĩ không đúng lúc—— cái gối mềm này còn không mềm mại thoải mái bằng eo bụng của Sở Ý, khiến nàng nảy sinh vài phần nhung nhớ.

Trước kia khi cố ý gần gũi Sở Ý, ôm cũng đã ôm, cắn cũng đã cắn, ngay cả khóe môi cũng đã hôn rồi. Khi ấy, trong đầu nàng chỉ nghĩ làm sao thuận lợi thành hôn, làm thế nào để Sở Ý tin vào sự ngưỡng mộ của mình, trong lòng có một cảm giác trách nhiệm, ngược lại không có những tâm tư lả lướt khác.

Huống hồ mỗi lần Sở Ý đẩy nàng ra động tác đều dứt khoát gọn gàng, lòng hiếu thắng của nàng bị k*ch th*ch, lại càng muốn thách thức giới hạn của hắn, muốn nhìn thấy dáng vẻ Sở Ý cúi đầu trước nàng.

Nhưng bây giờ, hình như có thứ gì đó đã khác đi.

Ý nghĩ chỉ thoáng qua trong chốc lát, Dung Kim Dao lập tức kéo chăn lên, bực bội trùm kín người, cuối cùng vẫn không tài nào ngủ được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!