"Nàng trốn gì mà trốn?"
Lời vừa dứt, Sở Ý từ ngoài cửa sổ nâng mặt Dung Kim Dao lên, ngón tay chậm rãi di chuyển, áp nhẹ vào thái dương và khóe mắt nàng.
Nhẹ nhàng ấn xuống.
Đầu ngón tay mang theo mùi thuốc mỡ thoang thoảng, men theo xương lông mày trượt xuống, xoa bóp vòng quanh mí mắt nàng vài vòng, lực đạo vừa phải.
Dung Kim Dao lại cảm thấy cái chạm này âm ỉ nóng rực, trong đầu bất chợt hiện lên một cảnh tượng không đúng lúc—— trong thùng tắm bao phủ hơi nước, một đôi tay lưu luyến trên làn da mịn màng, như dòng nước chảy qua cổ vai, xương quai xanh, ngực, eo bụng...
Không thể nghĩ, không thể tiếp tục nghĩ nữa.
Tim Dung Kim Dao khẽ run, hơi thở nhẹ đi vài phần, nàng nghiến răng nói: "Ai nói ta trốn, ta chỉ muốn đổi một tư thế thoải mái hơn thôi."
"Vậy sao?" Sở Ý cong môi cười, lạnh lùng trêu chọc: "Nhưng sao ta có cảm giác, nàng đang căng thẳng nhỉ."
Dung Kim Dao nhất thời nghẹn lời.
Hai người vừa mới trải qua sự tiếp xúc thân mật không lâu, bây giờ lại đắm chìm trong một bầu không khí ám muội, đổi lại là ai cũng sẽ căng thẳng thôi phải không? Chỉ có hắn mới có thể bình thản như vậy.
Dung Kim Dao co rúm ngón tay, đầu ngón tay c*m v** lòng bàn tay, kéo nàng ra khỏi trạng thái mơ màng, "Dù sao cũng không phải ai cũng được tiểu tướng quân hầu hạ."
Sở Ý: "?"
Dung Kim Dao quen đường quen lối nở một nụ cười giả tạo e lệ, tiếp tục nói: "Huống hồ, ta vẫn luôn thèm muốn sắc đẹp của chàng, căng thẳng cũng là chuyện thường tình."
Sở Ý: "..."
Vẫn giỏi nói dối như xưa.
Thấy hắn không lên tiếng, Dung Kim Dao chuyển chủ đề: "Nhưng sao lại là chàng? Liên Quỳ đâu?"
Sở Ý khẽ nhíu mày, nói ra thì chính là Liên Quỳ "cố ý" mời hắn đến.
Hắn vốn đang luyện kiếm trong sân, ai ngờ Liên Quỳ đi ngang qua đột nhiên đau bụng, rồi vội vàng nhét hết đồ đạc vào lòng hắn, chỉ để lại một câu "công chúa cần chườm lạnh, xin tiểu tướng quân giúp đỡ", rồi vội vàng chạy mất.
Sở Ý không vạch trần mánh khóe nhỏ của Liên Quỳ, chỉ đáp: "Ta bảo nàng ta ra ngoài mua đồ rồi."
"Vậy lúc nãy chàng cũng nên lên tiếng ngăn ta lại chứ."
Cùng sống dưới một mái nhà, Sở Ý lại luôn xuất hiện bất ngờ, Dung Kim Dao mơ hồ lo lắng, sợ một ngày nào đó mình sẽ lỡ miệng tiết lộ mục đích.
Nghe vậy, Sở Ý trầm ngâm cúi đầu xuống.
Đêm qua khi tắm rửa, ý thức nàng không rõ ràng nên hắn mới nhìn thấy được sự mềm yếu chân thật sau lớp mặt nạ. Vừa rồi khi Dung Kim Dao tưởng lầm hắn là Liên Quỳ, còn nũng nịu bảo hắn đút nho cho nàng ăn, trạng thái cũng không phải cố ý giả tạo. Nhưng một khi phát hiện ra là hắn, lại đeo lên chiếc mặt nạ quen thuộc để ngụy trang bản thân.
Giọng Sở Ý bình thản: "Ta thấy nàng rất 'hưởng thụ', nói chuyện cũng đang lúc cao hứng, không nỡ ngắt lời."
Thái độ của hắn càng bình tĩnh thản nhiên, càng khiến Dung Kim Dao trông có vẻ nóng vội.
Dung Kim Dao cố gắng giữ vững tâm trí, phản bác lại: "Chàng nghe lén cũng rất hưởng thụ đấy!"
Rõ ràng là vẻ cảnh giác và nhạy cảm nghiến răng nghiến lợi, nhưng chỉ khiến người ta cảm thấy có chút đáng yêu, trong lòng hắn như bị thứ gì đó khẽ cào một cái.
Sở Ý hơi nhướng mày, "Ừm, đúng vậy."
Lời vừa dứt, liếc thấy mắt Dung Kim Dao đã bớt sưng nhiều, hắn chậm rãi buông tay ra.
Dung Kim Dao thở phào, nóng lòng muốn kéo giãn khoảng cách với ánh mắt đó, động tác đứng dậy khỏi sập mềm có chút gấp gáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!