Những giọt mưa chảy dài theo sống mũi, tụ lại dưới cằm rồi hóa thành một vệt bạc, hòa lẫn vào màn mưa chung quanh.
Đêm nay lẽ ra phải có tiếng ve kêu râm ran, gió cũng nên dịu dàng quyến luyến. Ấy vậy mà, đàn ve lặng tiếng, gió lại lạnh lẽo buốt xương. Lá rụng ướt sũng đầy vẻ tiêu điều thê lương, bầu trời u ám che khuất trăng sao, khiến thành Thượng Kinh chìm trong một gam màu xám xịt.
Phố phường phía Nam thành vắng tanh không một bóng người, đèn đuốc trong các nhà dân hóa thành những vì sao, ánh sáng mờ ảo đủ để chiếu rọi con đường Sở Ý đang thúc ngựa tiến về phía trước.
Sở Ý phi ngựa trong mưa, ánh mắt tìm kiếm khắp nơi, trong lòng thoáng qua những cảm xúc khó tả. Đó là một cảm giác rất kỳ lạ, như có vô số mũi kim dày đặc đ.â. m vào người, vô cùng khó chịu.
Sở Ý cũng không rõ cảm giác này rốt cuộc bắt nguồn từ đâu, trong lòng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng Dung Kim Dao tương kính như tân, cũng đã đồng ý với những lời khuyên nhủ tha thiết của phụ thân, sẽ mềm lòng với Dung Kim Dao một chút, dành cho nàng sự quan tâm của người nhà.
Hắn chấp nhận nàng trở thành một thành viên trong gia đình, thân phận có lẽ là bạn bè, có lẽ là người thân, có lẽ là muội muội... Nhưng những thân phận kia, chẳng đủ để khiến hắn có những cảm xúc phức tạp dường này..
Sở Ý cố đè nén cảm giác kỳ lạ trong lòng, hắn ghìm cương ngựa dừng lại, đội mưa bình tĩnh suy nghĩ lại từng lời nói của Liên Quỳ.
"Sau đó một tháng, công chúa không nói một lời nào, ngày ngày trốn trong thiên điện lấy nước mắt rửa mặt."
"Có nửa tháng là công chúa gắng gượng một mình vượt qua. Sau đó, công chúa rất ít khi mất kiểm soát nữa, bất kể chịu uất ức gì, cũng đều mỉm cười cho qua, cho dù bị chế nhạo thế nào cũng không làm nàng gợn sóng."
Nghĩ đến đây, tim Sở Ý đột nhiên hẫng đi một nhịp. Một chuyện đã lâu không chạm tới bỗng hiện lên như một vì sao sáng trên bầu trời đêm, đột nhiên lóe lên trong vòm trời ký ức.
—— Cảnh tượng lần đầu tiên hắn gặp Dung Kim Dao.
Khi ấy, hắn vẫn chưa cảm thấy Dung Kim Dao là một người khẩu Phật tâm xà.
Vừa đúng lễ khai giảng của Lăng Vân Đường, hàng năm vào dịp này, các bậc quyền quý trong kinh thành đều đích thân đưa con em mình đến trường. Giữa phụ mẫu còn phải so bì giả dối với nhau vài phần, huống chi là giữa bọn trẻ con. Bề ngoài chúng cúi chào hành lễ, vô cùng hòa thuận, sau lưng thì lại tính toán nên giao thiệp với ai để nổi bật, có lợi cho gia tộc.
Con cháu hoàng gia thì khỏi phải nói, ai cũng muốn bám víu vào. Chỉ có điều ngoài những người đó ra, còn có một người nữa chúng muốn kết giao.
Tuy nhiên đợi cả buổi sáng, cho đến khi lễ khai giảng kết thúc, người đó vẫn chưa xuất hiện. Mọi người mặt mày ủ rũ, đành phải giải tán.
Khi đó, Sở Ý đang trèo tường sau.
Vừa vững vàng đáp xuống đất, Sở Ý phủi bụi trên lòng bàn tay, khóe môi hơi cong lên, mừng thầm vì mình đã thoát được một kiếp. Lúc hắn quay người, ánh mắt đột nhiên khựng lại.
Đôi mắt trong như nước cắt, mày ngài như núi xuân, đôi môi như đính một trái anh đào. Nàng mặc một chiếc váy lụa màu thiên thanh, trên đó thêu hoa đào hồng phấn. Áo trên là một chiếc áo ngắn đối khâm, mơ hồ có thể nhìn thấy hình thêu bướm lượn, cành hoa quấn quýt.
Cô bé yên lặng ngồi xổm bên tường, tay đang cầm một miếng vải trắng băng bó cho một chú mèo con lấm lem bùn đất ẩm ướt, vẻ mặt nàng nghiêm túc, gần như thành kính.
Tiếng kêu của chú mèo con khẽ khàng yếu ớt, khi băng bó được một nửa, tiếng kêu của nó lại trở nên ai oán gấp gáp. Một tiếng "meo", còn mang theo sự run rẩy, dường như đang thu hút sự chú ý của chủ nhân.
Cách băng bó của nàng rất vụng về.
Sở Ý khẽ liếc nhìn một cái liền nhíu mày, vốn định đi thẳng qua, nào ngờ cô bé đột nhiên lên tiếng: "Ngươi... giúp ta băng bó cho nó."
"Ngươi đang nói chuyện với ta?"
Xung quanh đây không có ai khác, Sở Ý có chút không thể tin được. Dung Kim Dao gật đầu, đi đến trước mặt hắn, ngón tay níu lấy vạt áo, ánh mắt lấm lét, dường như đã cố gắng rất nhiều.
"Nếu không ta sẽ mách với thầy giáo chuyện ngươi trèo tường." Nàng nói một cách ngượng ngùng.
Dáng vẻ dọa dẫm của cô bé quá đỗi mềm mại đáng yêu, không hề có chút uy h.i.ế. p nào. Sở Ý nghe vậy "phì" cười một tiếng, nhướng mày, trẻ con trêu chọc nàng: "Tùy ngươi."
Lời vừa dứt, một bàn tay đã nắm chặt lấy cổ tay hắn.
Sở Ý nhìn người trước mặt, hơi kinh ngạc.
Mắt Dung Kim Dao long lanh ngấn nước, nàng sụt sịt mũi, đáng thương nói: "Nó sắp c.h.ế. t rồi, ta không chữa được, ngươi có thể giúp ta được không?"
Dáng vẻ của nàng chẳng khác gì con mèo bị thương, Sở Ý nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!