Sự im lặng c.h.ế. t chóc chỉ kéo dài trong chốc lát, Sở Ý nhướng mày, ung dung rút thanh Đoạn Nguyệt Đao bên hông , xoay vài vòng cầm tay nghịch.
Dung Kim Dao khẽ sững .
Từ khi Sở Ý khải về kinh hơn hai tháng, nhưng đây là đầu tiên họ chính thức gặp mặt hơn một năm xa cách. Khí chất của thiếu niên đổi nhiều, còn vẻ ngang tàng tùy hứng, kiêu ngạo bất kham như khi còn học ở Lăng Vân Đường…
Nay , quả thực trầm hơn nhiều.
Sở Ý thẳng từ bên cửa sổ, chậm rãi bước đến gần Dung Kim Dao, tùy ý mở lời: "Mấy ngày gần đây luôn cảm thấy theo dõi . Ở trong quân ngũ lâu ngày, Sở mỗ khỏi chút cảnh giác, vốn định mượn Hạnh Oanh Lâu xem thử ai vẫn luôn ẩn nấp trong bóng tối, ngờ đợi công chúa."
Giọng điệu của Sở Ý rõ ràng thuộc, nét mặt cũng coi như ôn hòa, nhưng Dung Kim Dao cảm thấy một luồng lạnh mỏng manh lan tỏa khắp .
"Lại còn là công chúa cải trang." Tiếng dứt, ngay mặt Dung Kim Dao.
Thiếu niên trầm ngâm cụp mắt xuống, đánh giá cô nương một nam trang vụng về giả tiểu công tử. Im lặng một lát, thu nụ châm biếm môi, dùng thanh Đoạn Nguyệt Đao rút khỏi vỏ dí vai Dung Kim Dao, đúng chỗ gã đàn ông say rượu véo.
Hành động ý tứ rõ ràng.
Dung Kim Dao thoáng chốc hiểu , đột nhiên ngẩng đầu mặt: "Hóa ngươi đều cả ?"
Sở Ý lẽ sớm chú ý đến hành vi theo dõi của nàng, chỉ là bề ngoài giả vờ . Hắn tương kế tựu kế, đợi nàng tự dâng đến cửa.
Vừa ở đầu cầu thang, những lời "ngưỡng mộ", "chiêm ngưỡng phong thái", "Hồng quan"... lúc Sở Ý những lời nhảm nhí đó, đang nhạo nàng ? Quả nhiên dù bao lâu trôi qua, bản tính của khó đổi, vẫn là một con hồ ly xảo quyệt!
"Bắt cô ." Sở Ý nắm lấy cổ tay Dung Kim Dao, khẽ kéo, gương mặt nàng lập tức kề sát trong gang tấc.
Hơi thở quyện , hai thoáng qua như đôi tình nhân đang kề vai sát má, Sở Ý đột nhiên khẽ: "Cái gọi là ôm cây đợi thỏ, xin hỏi công chúa là con thỏ đó ?"
Hắn chỉ khẽ cúi đầu, ánh mắt dò xét và tò mò tựa như một tấm lưới đánh cá, bao trùm lấy bộ Dung Kim Dao, khiến nàng còn đường trốn chạy.
Trong sương phòng yên tĩnh hương khói lượn lờ, rèm thêu khẽ lay động, ánh nắng yếu ớt như những bóng hình lung linh, gợn sóng trong Hạnh Oanh Lâu tựa như đêm tối.
Ánh mắt Dung Kim Dao khẽ động.
"Ta nhớ giao tình của với công chúa thiết đến mức ," bốn mắt , ánh mắt thiếu niên hề chút tình ý lả lướt, "Cô nam quả nữ chung một phòng."
Ánh đèn lưu ly cùng với lời đầy ẩn ý của Sở Ý khiến bầu khí lúc trở nên mờ ám. Dung Kim Dao thoáng chốc ngẩn ngơ, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Nàng thể nào chỉ ngang qua ? Dừng một chút, Dung Kim Dao giãy thoát khỏi gông kìm của , lùi một bước, đánh đòn phủ đầu: "Ta là vì Đại ca của ."
Sở Ý lơ đãng nàng, "Liên quan gì đến Thái tử Điện hạ?"
Dung Kim Dao vẻ nghiêm nghị chính trực, "Ngươi tuy ở chiến trường bách chiến bách thắng, nhưng dù hiện tại cũng đang ở Thượng Kinh, vẫn nên chú ý lời cử chỉ của . Trong mắt triều thần, ngươi và Đại ca quan hệ , ngươi lưu luyến Hạnh Oanh Lâu, chìm đắm trong phong nguyệt, khó tránh khỏi đàm tiếu, cũng tổn hại đến danh dự của Đại ca ."
Nghe xong một tràng những lời buộc tội đầy châm biếm, Sở Ý giận mà còn : "Hiểu , như , công chúa Thái tử Điện hạ đến giám sát Sở mỗ."
Nói xong, lướt qua Dung Kim Dao, đến bên cửa sổ kéo rèm lụa gấm , sương phòng tối tăm lập tức sáng bừng lên, cuốn trôi sự mờ ám và dò xét.
Sở Ý đến bàn xuống, rót một chén nóng. Làn khói lượn lờ che khuất gương mặt , trong làn sương mờ ảo thể lờ mờ thấy ngũ quan rõ nét.
Thiếu niên áo đỏ thẫm mấy để tâm : "Muốn xem gì cứ tự nhiên."
Lúc mới sương phòng, đồ đạc trong phòng chỉ lướt qua, kỹ càng. Lúc , Dung Kim Dao qua lớp lụa mỏng, mơ hồ thấy tấm chăn gấm chiếc giường gỗ trầm hương phồng lên.
Bên trong như đang trốn!
Nghĩ đến lời Liên Quỳ về chuyện đêm đêm đàn ca hát xướng, đồng tử Dung Kim Dao co rụt , "Chẳng trách tiểu tướng quân lên lầu vội vàng như , hóa mỹ nhân đang chờ."
Sở Ý nhấp một ngụm , gì, như ngầm thừa nhận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!