Ngày hôm , sương sớm ngưng tụ thành hạt đánh thức núi rừng ngoại ô kinh thành, những áng mây trong veo, cò trắng sải cánh bay qua, lười biếng hôn lên làn gió xuân ấm áp.
Hoa xuân e lệ, gió xuân dịu dàng. Trong làn sương mù tươi mát, một mỹ nhân đang say ngủ. Chỉ điều, mỹ nhân đang tựa gốc cây cổ thụ to lớn co ro thành một cục, chiếc váy lụa mỏng manh rách vài lỗ khi cướp cờ, ẩn hiện làn da trắng như tuyết. Đêm trong núi se lạnh, nàng chỉ thể dùng lá cờ ngũ sắc để chắn gió, dựa những tán lá xum xuê để che những giọt sương sớm.
Có lẽ là vì cướp cờ quá mệt mỏi, hoặc là vì khi nỗi lòng canh cánh giải tỏa, tâm trạng nàng trở nên thoải mái, đêm qua Dung Kim Dao nhắm mắt, nhanh chìm giấc ngủ.
Giấc ngủ nàng ngủ đến mê man, đầu óc choáng váng, như cả ngọn núi đè nặng lên , cảm giác áp bức và ngột ngạt cực độ đột nhiên ập đến.
Nàng mơ một giấc mơ dài, trong mơ, nàng gặp mẫu phi.
Mẫu phi tên là Diệp Hoan Ý, Hoan Ý cung chính là vì bà mà xây dựng, khi đó chỉ vì một câu "thích yên tĩnh" của bà, Hoàng đế liền chọn một nơi hẻo lánh nhưng tràn đầy sức sống để xây dựng cung điện riêng. Đây là sự ưu ái từng trong lịch sử của đế vương, vì nhiều triều thần thẳng thắn gọi bà là yêu phi họa quốc.
Diệp Hoan Ý , như đóa u lan trong thung lũng sâu, tuyệt trần ngàn năm ai sánh bằng. Mắt hạnh ngập nước, mày như núi xuân, ngoài vẻ kiều diễm mềm mại, trong xương cốt bà còn một chút khí phách kiêu hãnh của văn nhân, khi yên tĩnh sách như hoa soi bóng nước, ngay cả khi tức giận cũng khiến vui lòng.
Tiếc là hoàng cung biến bà thành con chim trong lồng, dù là quốc sắc thiên hương đến mấy, khi trải qua những chuyện đó cũng sẽ hao mòn hết.
Dung Kim Dao thích mẫu phi, nhưng mẫu phi dường như thích nàng, thậm chí thể là chán ghét.
Đêm khuya, vạn vật trong trời đất đều im lặng, chỉ thấy tiếng gió bắc gào thét. Ánh trăng qua khung cửa sổ chiếu sáng thiên điện của Hoan Ý cung, những hạt tuyết từ khe cửa len , rơi xuống trong điện hồi lâu vẫn chịu tan.
Thiên điện , cũng lạnh lẽo kém gì bên ngoài.
Cô bé co ro run rẩy trong góc, chỉ thể dựa thở ấm áp từ miệng để sưởi ấm, má và hốc mắt đều đỏ ửng như ráng chiều. Duy chỉ đôi mắt long lanh, ánh mắt sáng ngời, vẫn luôn ẩn chứa niềm mong đợi.
Cửa điện đẩy , gió tuyết quyện ùa , lạnh ập , buốt đến tận xương.
"Mẫu phi!" Dung Kim Dao từ trong góc bò dậy, hớn hở chạy về phía nữ nhân ở cửa, đẩy một cách thương tiếc. Trong khoảnh khắc, cô bé thất vọng rũ mắt xuống, nhưng vẫn ngoan ngoãn hỏi: "Mẫu phi... cãi với phụ hoàng ?"
Mỗi phụ hoàng đến Hoan Ý cung tìm mẫu phi, mẫu phi đều sẽ ném nàng ở đây. Hai họ luôn cãi vã, nghiêm trọng hơn còn động d.a. o thấy máu. Dung Kim Dao từng cung nhân : Diệp quý phi vì rời cung, đêm nào cũng lấy cái c.h.ế. t để ép buộc, Bệ hạ liền lệnh cho các ma ma ngày đêm nghỉ giám sát bà.
Tối nay, Diệp Hoan Ý ngoại lệ một nữa tìm đến cái chết. , bà cùng Hoàng đế đồng quy vu tận.
Dung Kim Dao ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, rụt rè đưa bàn tay lạnh cóng , nắm lấy tay Diệp Hoan Ý, cẩn thận : "Mẫu phi, Chiêu Chiêu lạnh quá, đêm nay thể ngủ cùng mẫu phi ? Phụ hoàng thích Chiêu Chiêu, mỗi đến Hoan Ý cung đều bao giờ gặp con, con..."
"Ngươi câm miệng!" Diệp Hoan Ý hét lên, lý trí mất hết. Linh hồn và thể xác giam cầm trong cung điện , từng giây từng phút đều đang xé nát cảm xúc của bà. Cũng vì thế, gương mặt hiền dịu trở nên hung tợn: "Ta bảo ngươi câm miệng! Nghe thấy !"
Diệp Hoan Ý giữa khung cảnh tuyết trắng xóa, ánh trăng chiếu lên mày mắt lạnh lùng của bà. Ánh mắt bà rõ ràng thể nhận , là sự ghê tởm và căm hận, bà đột nhiên giằng tay Dung Kim Dao . Một cú loạng choạng, cô bé nhỏ nhắn lắc lư, lảo đảo mấy bước, ngã ngửa nền đất lạnh lẽo.
"Xin ..." Dung Kim Dao đau đến nhăn mặt, nhưng nàng , vẫn Diệp Hoan Ý: "Mẫu phi, Chiêu Chiêu sai , Chiêu Chiêu nữa."
Nước mắt ứ đọng trong khóe mắt, rõ ràng ướt nhòe tầm của nàng. Dung Kim Dao sợ thành tiếng sẽ càng khiến thêm chán ghét, nên đành nén , bao giờ để nước mắt rơi xuống.
"Tại ngươi ?" Diệp Hoan Ý đột nhiên .
Nụ của Dung Kim Dao lập tức cứng đờ, ngơ ngác bà.
Diệp Hoan Ý như một con rối gỗ, đến mặt Dung Kim Dao, ngập ngừng hỏi nàng: "Tại ngươi đôi mắt giống ? Tại ngươi xuất hiện cõi đời ? Tại ngươi c.h.ế. t ?"
Ba câu hỏi liên tiếp, Dung Kim Dao sững sờ.
Nàng há miệng, một câu cũng , chỉ ư ử hai tiếng: "C.h.ế.t...?"
Mẫu phi... nàng c.h.ế. t ...
Giây tiếp theo, Diệp Hoan Ý từ trong tay áo rút con d.a. o găm dùng để ám sát Hoàng đế bất thành. Bà vung cao lên, chằm chằm vẻ mặt ngây dại của Dung Kim Dao, lạnh lùng lặp lời : "Tại ngươi c.h.ế. t ?"
Lưỡi d.a. o theo cổ tay chuyển động, nhanh như chớp, mũi d.a. o sắc bén nhắm thẳng đôi mắt Dung Kim Dao.
Vai Dung Kim Dao run lên kìm , sắc môi trắng bệch như giấy. Hai hàng lệ trong veo chảy dài má, tiếng hét bật nghẹn trong cổ họng. Khoảnh khắc đó, nàng thậm chí còn thỏa hiệp nhắm mắt .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!