Chương 11: (Vô Đề)

Việc bố trí săn b.ắ. n tất, việc duyệt binh cũng kết thúc. Hoàng đế thúc ngựa đến phía đội hình, ánh sáng của lưỡi đao trắng lóe lên, trong chớp mắt tên bay như mưa, nhắm thẳng những lá cờ đang lay động.

"Săn b.ắ. n bắt đầu!"

Các đội tham gia săn b.ắ. n và cướp cờ chia hai tốp, lượt núi, quý ở sự nghiêm chỉnh. Đám đông vương tôn công tử háo hức xông lên phía , thúc ngựa núi giành lấy cơ hội đầu, thể hiện quyết tâm giành Long Lân thần đao.

Những bạn đồng hành săn b.ắ. n mà họ chọn thì ôm trọn trong lòng, lưng tựa n.g.ự. c nam nhân, mắt long lanh vui sướng, má cũng thêm chút ửng hồng e thẹn.

Ngược — Sở Ý, coi là đối thủ tiềm tàng, hề vội vàng, vẫn luôn đội hình, cưỡi con tuấn mã màu xanh đen lượn lờ mục đích ở cửa núi, dường như đang đợi ai đó.

"Đang đợi ?" Chẳng mấy chốc, một giọng nam quen thuộc xuất hiện phía .

Sở Ý và Dung Kim Dao đầu , thấy Lục Huyền Phong cưỡi ngựa từ một hướng khác đến, nhập cửa núi, hai bên ngầm tranh đấu tựa như kẻ địch hẹp đường gặp .

Khi ghìm ngựa dừng , một cái đầu nhỏ ló từ lưng Lục Huyền Phong, giọng đầy vẻ uất ức: "Tử Chiêm ca, cứu với..."

"Phương Vân Lãng?" Mày Sở Ý khẽ nhướng lên, về phía Lục Huyền Phong: "Nam nữ lập đội núi, Lục thống lĩnh khác thế, thể mang theo núi ?"

Lục Huyền Phong lạnh lùng đáp.

Nói đến đây, Phương Vân Lãng đang ủ rũ trở nên hứng khởi, vứt bỏ vẻ nhút nhát: "Còn vì ca ca của ngày nào cũng trưng bộ mặt lạnh như tiền, ai cũng như đánh — nên mới lẻ loi chiếc bóng! Vừa còn chủ động mời Mạnh tỷ tỷ nữa đó, kết quả từ chối phũ phàng. Ha ha ha..."

Tiếng "ha" cuối cùng còn dứt, giọng Phương Vân Lãng nhanh chóng chuyển thành tiếng hét kinh hãi. Sắc mặt Lục Huyền Phong tái mét, nghiêng túm lấy cổ áo Phương Vân Lãng, định ném xuống ngựa.

"Thì là Mạnh Phù, hai thiết đến ." Sở Ý lộ vẻ kinh ngạc, cứ như thấy chuyện thể tin , Lục Huyền Phong khẽ: "Cũng tệ."

Dung Kim Dao cũng khẽ nhướng mi, sắc mặt đổi, tại đột nhiên nghĩ đến cảnh tượng hai tranh giành tài nữ.

Giọng điệu đầy hứng thú , đôi mắt đen láy tươi , Sở Ý cũng với Mạnh Phù ? Hắn đang Mạnh Phù tệ?

Lục Huyền Phong lạnh lùng : "Ngươi nghĩ nhiều ."

"Ca, ca!" Chân Phương Vân Lãng đạp đạp giữa trung, một mảng trống rỗng, ôm chặt lấy đùi Lục Huyền Phong, kêu la thảm thiết: "Đệ sai ! Tha cho , g.i.ế. c diệt khẩu cha nhất định sẽ buồn!"

"Cha bảo mang ngươi núi luyện thêm can đảm, chứ để ngươi luyện can đảm bằng miệng." Lục Huyền Phong quăng Phương Vân Lãng lưng, lạnh lùng cảnh cáo: "Nếu ngươi vẫn dáng, lỡ việc cướp cờ, sẽ ném ngươi trong núi cho sói ăn."

Phương Vân Lãng mếu máo như , lẩm bẩm một câu: "Lỡ như Tử Chiêm ca cướp cờ thì ..." Giọng lí nhí như muỗi kêu, dám để Lục Huyền Phong thấy.

Sau khi chứng kiến màn " tình thâm" mắt, ở cửa núi chỉ còn bốn họ.

Ánh mắt Lục Huyền Phong đảo qua giữa hai đang lưng ngựa: "Những khác cùng cưỡi một con ngựa đều là nữ nam , hận thể thể hiện dũng vô song. Sao đến chỗ tiểu tướng quân ..."

Lục Huyền Phong im lặng một lúc: "Trong sạch giữ như ?"

Lục công chúa cưỡi chung một con ngựa với Sở Ý, nhưng nàng phía để ôm lòng, mà lưng , xa cách nắm lấy đai lưng bằng hai tay, trông hề thiết, thậm chí còn như ngăn cách.

Người tinh ý đều Lục Huyền Phong đang chế nhạo.

Bàn tay đang v**t v* ngựa khựng .

Sở Ý để ý đến lời trêu chọc của Lục Huyền Phong, thờ ơ : "Vào núi là để cướp cờ, để ngắm cảnh. Công chúa cành vàng lá ngọc, chắc hẳn cũng giữ trong sạch, sẽ cùng chúng ... quá thiết, gần gũi."

Giọng điệu chút lạnh lùng, xen lẫn vẻ chế nhạo.

Là đang nhắc nhở Dung Kim Dao khi núi đừng "chuyện đó" nữa.

Hắn : "Đường núi gập ghềnh, lồi lõm bằng phẳng. Có vóc dáng cao cứ cố chấp ôm lòng, đến việc che khuất tầm . Nếu đầu va cằm, ngựa mất kiểm soát, thì đúng là lợi bất cập hại."

Dung Kim Dao im lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!