Mặt trời lên ngọn cây, bóng hoa lay động.
Trước cửa Hạnh Oanh Lâu, cỏ xanh liễu biếc dệt thành một bức rèm thêu màn biếc, chỉ đón lấy ý xuân dạt dào mà ngăn cách với sự ồn ào của phố phường.
"Hồi kể rằng, nào ai chẳng hai họ, bát tự hợp, trời sinh xung khắc, thực sự là đối thủ một mất một còn, nước lửa dung!"
"Ai ngờ lời hành động của Sở tiểu tướng quân, chỉ là để thu hút sự chú ý của Chiêu Ninh công chúa. Thực , ngài hề chán ghét công chúa, mà là một lòng yêu mến nàng, mơ cũng rước nàng về nhà. Hai là thanh mai trúc mã, ắt hẳn là lương duyên trời ban…"
Người kể chuyện giữa đài tròn ở lầu một, phe phẩy chiếc quạt xếp, vung chiếc khăn tay, dẫu là câu chuyện bình thường đến mấy qua miệng ông cũng trở nên vô cùng sống động.
Huống hồ, ông đang kể chính là thoại bản nổi đình nổi đám nhất hiện nay – Lương Duyên Trời Ban!
Có một đàn bà nhập tâm quá độ, bật dậy: "Lục công chúa và tiểu tướng quân đúng là một cặp trời sinh! Trước đây ai hai họ xứng đôi, đúng là bậy!"
Tiếng dứt, một làn gió nhẹ thổi qua, lay động chiếc chuông gió hình chim mái hiên, phát những tiếng kêu trong trẻo vui tai.
Khi khách khứa đang vỗ tay hoan hô, cảm thán câu chuyện kỳ diệu, bỗng một vị tiểu công tử đẩy cửa bước , theo còn một tiểu đồng thanh tú.
"Công tử mời ! Xin hỏi ngài lên lầu mấy?" Gã tạp vụ canh gác ở cầu thang đó từ xuống một lượt, lớn tiếng hỏi.
Mọi bất giác ngẩng đầu, khi thấy đến, khỏi ngẩn ngơ.
Tiểu công tử mặc bộ y phục gấm lụa màu đỏ thẫm hoa văn nổi. Màu sắc rực rỡ chói mắt, càng nổi bật làn da trắng như sứ, đôi mắt đen láy sáng ngời. Môi hơn cả hoa hải đường hồ, khí chất tươi sáng thanh thuần, quả là từ trong trứng.
Chỉ tiếc là một "nam mỹ nhân"...
Có tiếc nuối thở dài.
Hạnh Oanh Lâu tất cả ba tầng, lầu một buổi trưa đãi tiệc rượu kể chuyện, phần lớn tiếp đãi văn nhân nhã sĩ. Đến đêm thì ca múa hát xướng, eo liễu thướt tha, là một khung cảnh khác.
Còn tại hỏi "lên lầu mấy"?
Đó là vì lầu hai, lầu ba của Hạnh Oanh Lâu là các sương phòng, đa phần tiếp đãi quan quyền quý. Không thoát khỏi vòng luẩn quẩn "tửu sắc tài khí", bất kể ngày đêm tiếng nũng nịu ngớt bên tai, khiến mà mặt đỏ tai hồng, lòng xôn xao.
Mấy ngày gần đây, đúng lúc mấy vị khách quý bụng phệ, đặc biệt thích gọi vài Hồng quan* nam tướng nữ đến hầu hạ.
[*] Hồng quan: ca kỹ cầm kỳ thi họa, bán nghệ bán .
Đang lúc cho rằng vị tiểu công tử hoặc là "thích nam sắc", hoặc là "lấy nam sắc hầu ", thì một tiếng "ở lầu một thôi" khàn khàn cố ý dập tắt tò mò.
Tiểu công tử vẻ hứng thú với câu chuyện , định đến vị trí gần kể chuyện hơn, nào ngờ nhấc chân lên liền tiểu đồng bên cạnh kéo .
Tiểu đồng chút tự nhiên, ghé sát tai công tử, thấp giọng nhắc nhở: "Công chúa, vị trí đó quá dễ thấy, tiểu tướng quân nếu đến, liếc mắt một cái là thể trông thấy ."
"Hắn" chỉ một góc khuất cầu thang, "Ngồi đây ạ."
Dung Kim Dao gật đầu, bình tĩnh phủi phủi tay áo, cùng tiểu đồng đến vị trí trong góc.
Vị trí tầm cực , bóng râm che khuất, qua lên lầu xuống lầu căn bản chú ý đến nơi , nhưng Dung Kim Dao thể thu hết thứ trong mắt.
Giọng sang sảng của kể chuyện át bất an. Khoảnh khắc xuống, Dung Kim Dao chợt thở phào nhẹ nhõm: "Tuy ôm cây đợi thỏ là kế , nhưng cũng còn con đường nào khác. Liên Quỳ, ngươi chắc chắn Sở Ý sẽ đến chứ?"
"Đương nhiên! Nô tỳ một tỷ nghề hát ở Hạnh Oanh Lâu , quen ít . Nàng với , tiểu tướng quân đặt một sương phòng ở lầu hai. Chuyện ghi sổ sách, tuyệt đối sai."
Nói xong, Liên Quỳ nhịn oán trách một câu: "Công chúa thật sự chọn tiểu tướng quân phu quân ? Nô tỳ vốn tưởng vị ' tình trong mộng' của các quý nữ Thượng Kinh hẳn là phẩm hạnh cao quý, trong sạch giữ , nào ngờ đến đây đêm đêm đàn ca hát xướng. Uổng công chúng tốn bao nhiêu tâm tư tiếp cận ngài ."
Dung Kim Dao im lặng một lát, "Đâu chỉ tốn tâm tư, còn tốn cả bạc nữa."
Gần một tháng nay, thoại bản mang tên Lương Duyên Trời Ban đột nhiên xuất hiện, ngõ Thư Trường đông nghịt , chỉ để tranh thoại bản .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!