Ta lập tức lườm hắn ta. Tại sao không cản lại?
Lưu Phong dùng khẩu hình không tiếng động biện minh: Cản rồi, cản không nổi...
Ta: Đồ vô dụng!
Lưu Phong: ...
Mạnh Thừa Diêm đứng dậy: "Đi gặp một lần đi. Có những lời cũng nên nói rõ ràng rồi."
Ở tiền sảnh, Thẩm Thanh vừa thấy huynh ấy là nước mắt đã trào ra, bất chấp tất cả định nhào tới.
Tim ta giật thót một cái. Nàng ta giờ là Hoàng tử phi, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người mà thật sự ôm Mạnh Thừa Diêm thì truyền ra ngoài không chỉ là tổn hại danh dự, chỉ sợ Tam Hoàng tử sẽ không để yên đâu.
Trong chớp mắt, ta bước vọt lên chắn trước mặt Mạnh Thừa Diêm. Thẩm Thanh không thu thế kịp, cả người đâm sầm vào lòng ta. Đâm đến mức ngực ta đau nhói, suýt chút nữa nghẹt thở.
A a a! Đau chế
-t mất!
"Đài Nhi!"
Mạnh Thừa Diêm đỡ lấy vai ta, đôi mày nhíu chặt.
"Có đau không?"
Thẩm Thanh lảo đảo đứng vững, ngước mắt nhìn rõ là ta thì ngẩn ra, trên mặt lướt qua một tia ngỡ ngàng.
"Tiểu Hàn... sao lại là ngươi?"
14
Ta xoa xoa b* ng*c đang đau nhức, đứng thẳng người dậy.
"Tiểu thư, giờ ta tên là Mạnh Đài Nhi rồi."
Không đúng, vốn dĩ ta đã tên là Mạnh Đài Nhi rồi. Nhưng nàng ta không nhìn ta mà chỉ nhìn Mạnh Thừa Diêm với đôi mắt đẫm lệ.
"Ta định hòa ly với Cố Địch rồi. Thừa Diêm, huynh cưới ta có được không?"
Ta: "? ? ?! ! !"
"Không được!"
Ta cướp lời trước khi Mạnh Thừa Diêm kịp mở miệng, giọng nói chém đinh chặt sắt.
Thẩm Thanh nhíu mày, những giọt lệ vẫn còn treo trên hàng mi.
"Tiểu Đài Nhi, ta đang nói chuyện với ca ca ngươi, ngươi đừng có xen mồm vào."
"Ý của ca ca ta cũng là không được."
Ta chắn trước mặt Mạnh Thừa Diêm, không nhường nửa bước.
"Ý của ta lại càng không được."
Thần sắc Mạnh Thừa Diêm nhàn nhạt: "Ý của Đài Nhi cũng chính là ý của ta."
Mặt Thẩm Thanh trắng bệch, ánh nhìn đầy oán hận dán chặt vào mặt ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!