Chương 5: (Vô Đề)

Giờ đây hắn ta chịu trách nhiệm đẩy xe lăn cho ta. Chỉ có điều mỗi lần thấy Hầu gia nhà mình ngã một đoạn, lại nhích từng chút một bò qua, hắn ta cứ phải cắn chặt môi, bả vai run bần bật vì nhịn cười.

Dưới sự đôn đốc tận tình của ta, đôi chân của Mạnh Thừa Diêm rốt cuộc cũng khôi phục như thường. Tuy vẫn chưa làm được đến mức đi đứng thoăn thoắt (ví dụ như nhanh nhẹn để đuổi kịp ta thì đừng mơ), nhưng đã có thể đi lại tự nhiên.

11

Đúng vào khoảng thời gian này, chuyện giữa Thẩm Thanh và Tam Hoàng tử xôn xao khắp thành. Nàng ta vì một phút bốc đồng mà đã bỏ nhà ra đi.

Bình luận bàn tán xôn xao:

[Nàng ta đây là muốn lùi để tiến, ép Tam Hoàng tử từ bỏ nạp trắc phi đấy hả? Tiếc là người vừa đi, trắc phi đã được khiêng vào cửa ngay lập tức rồi.]

Quả nhiên, Tam Hoàng tử tìm tới Hầu phủ.

"Mạnh Thừa Diêm, giao người ra đây."

Mặt hắn ta u ám.

"Trước kia nàng ấy giận dỗi mất tích, có lần nào không trốn ở chỗ ngươi đâu?"

"Hiện giờ nàng ấy đã là Vương phi của ta, ngươi giấu người không buông là có ý đồ gì?"

Thần sắc Mạnh Thừa Diêm bình thản: "Thẩm tiểu thư chưa từng tới đây."

Ta nhìn không vừa mắt, xen mồm vào: "Tam điện hạ, ca ca ta không nói dối đâu. Thẩm tiểu thư tay chân lành lặn, biết đâu đi đâu đó giải khuây thì sao?"

Bình luận:

[Người ta đang ở biệt trang ngoại ô kinh thành ăn ngon mặc đẹp đợi Tam Hoàng tử tới xin lỗi kìa!]

[Ai bảo nam phụ trước giờ luôn là người đầu tiên an ủi nữ chính chi, thế là bị tìm đến tận cửa rồi.]

Ta chớp chớp mắt, làm như vô tình nói:

"Ngài thử nghĩ kỹ lại xem, ngày thường nàng ta thích đi những đâu chơi bời? Biết đâu hứng chí lên thì lại đi rồi?"

Ánh mắt Tam Hoàng tử lóe lên, dường như nhớ ra điều gì đó, quay người vội vã rời đi. Mạnh Thừa Diêm ngay lập tức cũng định đi ra ngoài.

Ta níu lấy tay áo huynh ấy: "Ca, huynh định đi... tìm Thẩm tiểu thư sao?"

Bước chân huynh ấy khựng lại, thần sắc có chút không tự nhiên.

"Không phải. Chẳng phải hôm qua muội nói muốn ăn bánh ngọt ở tiệm phía Tây thành đó sao? Ta đi mua."

"Ồ..."

Ta gật gật đầu, cười híp mắt bồi thêm một câu: "Thế thì tiện quá, sẵn đường qua tiệm Lý ký phía Đông thành mua con vịt quay về nhé? Phải là loại vừa mới ra lò, da giòn thịt mềm ấy."

Mạnh Thừa Diêm: "..."

Phía Đông thành và phía Tây thành, một cái ở đầu này, một cái ở đầu kia thành phố. Đợi huynh ấy mua đủ hai thứ này rồi đi bộ về đến nơi chắc trời cũng tối mịt rồi. Nếu vẫn còn dư sức để đi tìm Thẩm Thanh... ta không ngại để đôi chân kia của huynh ấy gãy thêm lần nữa đâu. Cùng lắm thì ta trả lại xe lăn cho huynh ấy là được chứ gì!

Mạnh Thừa Diêm rốt cuộc không đi tìm Thẩm Thanh, lầm lũi xách bánh ngọt phía Tây và vịt quay phía Đông về phủ.

12

Kể từ khi tin tức đôi chân huynh ấy bình phục lan truyền ra ngoài, ngưỡng cửa Hầu phủ suýt chút nữa bị bà mai dẫm nát. Lúc trước huynh ấy tàn tật chán nản thì không ai thèm ngó ngàng tới, giờ đây lại trở thành món hàng đắt khách. Chỉ tiếc là Mạnh Thừa Diêm đều một mực từ chối.

Ta ướm hỏi: "Ca, có phải huynh vẫn còn... vương vấn Thẩm tiểu thư không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!