Đợi đến khi hai chủ tớ lăn lê bò trườn xông tới nơi thì ta đã dẫm lên ghế, đang nhón chân buộc nút thắt trên cành cây.
Ta quay đầu lại, thần sắc hiu hắt: "Ca, huynh nói chữ tình này giải thế nào đây? Khiến người ta phải thề sống chế
-t có nhau."
"Nhị Lang đi rồi, lòng ta cũng chế
-t theo."
"Đến tận bây giờ ta mới hiểu được tâm cảnh đau đớn muốn chế
-t của ca ca dành cho Thẩm tiểu thư năm đó."
Ta cười thê lương, ướm cổ vào vòng dây.
"Chi bằng huynh muội chúng ta cùng đi, trên đường xuống hoàng tuyền cũng có người bầu bạn. Ta đi trước một bước, ca ca theo sau nhé?"
"Không được!"
Mặt Mạnh Thừa Diêm trắng bệch, nhào xuống từ xe lăn, bò tới ôm chặt lấy cái ghế.
"Đài Nhi, ca ca không chế
-t nữa! Từ nay về sau, ca ca sẽ sống thật tốt, muội cũng phải sống thật tốt, có được không?!"
Ta cúi đầu nhìn huynh ấy, vành mắt vẫn còn đỏ: "... Thật không?"
"Thật trăm phần trăm!"
Huynh ấy cuống cuồng đến mức giọng nói biến đổi cả đi:
"Nếu muội có mệnh hệ gì, ca ca lập tức đi theo muội ngay!"
Ta nhanh nhẹn nhảy xuống từ trên ghế, thuận tay vo viên dải lụa trắng nhét cho Lưu Phong, phủi phủi bụi trên tay.
"Thế thì được. Để ăn mừng hai huynh muội ta đều không muốn chế
-t nữa... Ca, nghe nói chợ Đông mới mở một tửu lầu, món cừu nướng nguyên con là tuyệt nhất, chúng ta đi đánh chén một bữa nhé?"
Mạnh Thừa Diêm đứng hình tại chỗ, một ngụm khí không lên nổi, ho đến rung trời lở đất.
9
Hôm nay, Thẩm Thanh mắt đỏ hoe tìm đến cửa. Nàng ta thút thít nói Tam Hoàng tử sắp nạp trắc phi rồi. Thành thân mới được bao lâu mà người mới đã sắp vào cửa.
"Rõ ràng chàng ấy đã nói chỉ yêu mình ta... Tại sao không thể chỉ có mình ta chứ?"
Mạnh Thừa Diêm thấy nàng ta khóc lóc như hoa lê gặp mưa, theo bản năng định đưa khăn tay ra, nhưng thoáng thấy ta đang cắn hạt dưa ở bên cạnh thì tay run lên, lại rụt khăn về.
Thẩm Thanh lau nước mắt, ngước nhìn hai huynh muội ta: "Thừa Diêm, huynh và Tiểu Hàn... sao vẫn chưa thành thân?"
"Tuy xuất thân nàng ta có thấp kém một chút nhưng lại ngoan ngoãn nghe lời. Bên cạnh huynh không có ai chăm sóc, ta cứ không yên tâm."
Bình luận:
[Tam Hoàng tử tương lai là người đăng cơ, hoàng đế nào mà chẳng có tam cung lục viện?]
[Đã chọn con đường này thì nên hiểu rằng độc sủng vốn là chuyện không thể.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!