Ta bảo: "Thẩm tiểu thư đối với ca ca chẳng phải cũng vậy sao? Ca ca hy sinh nhiều như thế, chẳng phải cũng cam tâm tình nguyện đó ư?"
Mạnh Thừa Diêm tức đến mức suýt ngất đi.
Ta vội vàng chữa cháy: "Ca, huynh đừng giận. Nhị Lang đẹp như thế, người khác có mù đâu mà không thấy?"
Lúc này, Phạm Lương lạnh mặt lên tiếng: "Nếu ngươi đã nhìn thấy cả rồi, Mạnh Đài Nhi, ta cũng nói thẳng với ngươi luôn, ta và Dịch cô nương đã thành thân rồi."
Ta như bị sét đánh ngang tai, lập tức gào khóc thảm thiết.
"Huynh, huynh và nàng ấy thành thân rồi ư?! Chuyện từ khi nào thế? Nàng ấy có cho huynh năm ngàn lượng không? Huynh không thể đợi ta thêm chút nữa sao?!"
Lưu Phong cầm kiếm tiến lên: "Tiểu thư, để ta dạy cho kẻ vong ân phụ nghĩa, bạc tình bạc nghĩa này một trận..."
Ta khóc lóc ngắt lời: "Không! Ngươi không được đụng vào hắn ta!"
Nói xong lại quay sang nhìn Phạm Lương với đôi mắt đẫm lệ.
"Nhị Lang... Thế, thế làm thiếp có được giảm giá không? Năm trăm lượng có được không?"
Phạm Lương quay mặt đi, giọng nói lạnh nhạt: "Ngươi đi đi. Ta căn bản không thích ngươi, nói năm ngàn lượng chẳng qua là để ngươi biết khó mà lui thôi."
Ta không tin. Hắn ta rõ ràng là vì nghĩ cho ta, sợ làm khổ ta.
Ta lau nước mắt, thút thít.
"Ta hiểu mà Nhị Lang... Huynh là không muốn trở thành gánh nặng của ta. Nếu đã như vậy, ta buông tay tác thành cho huynh. Nhưng mà... nếu có ngày nào huynh muốn nạp thiếp, có thể... ưu tiên cân nhắc đến ta không?"
Hắn ta đuổi ta ra ngoài.
7
Tim ta đau đến mức không thở nổi, về đến Hầu phủ liền tự nhốt mình trong phòng, không ăn không uống.
Mạnh Thừa Diêm ở ngoài cửa cuống cuồng hết cả lên, giọng nói vừa dỗ dành vừa van nài.
"Đài Nhi, ca ca tìm cho muội người tốt hơn, tốt nhất luôn. Muội ăn một miếng đi có được không?"
"Hôm nay có giò heo kho, thịt bò hầm..."
"Muội thích cái gì ca ca cũng mua về cho muội."
...
Ta vừa thút thít vừa nhét miếng bánh vào miệng, nuốt chửng cùng với nước mắt. May mà lúc rời khỏi Thẩm phủ, ta đã bí mật gói ghém một túi nhỏ toàn đồ ăn vặt. Nếu không thì thật sự chẳng có sức mà khóc đâu.
Ta nghẹn ngào hét lên: "Không... ta chỉ cần Nhị Lang thôi."
"Nam nhân bình thường sao bì kịp hắn ta?"
Bình luận:
[Nam phụ sốt ruột đến mức miệng nổi mụn nước luôn rồi, chỉ sợ muội muội chế
-t đói. Kết quả là muội muội chỉ không ăn bữa chính thôi, chứ đồ ăn vặt thì không thiếu miếng nào.]
[Kẻ si tình nam phụ gặp phải muội muội si tình, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.]
[Xong rồi, giờ nam phụ cũng chẳng buồn chế
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!