Chương 2: (Vô Đề)

Sau này ta mới biết nàng ta là kẻ mù đặt tên, cả viện toàn nha hoàn mang tên các tiết khí. Trừ hai người thân cận ra thì còn có chút hoa hòe hoa sói.

"Ca, Tiểu Hàn là do tiểu thư tiện miệng gọi thôi."

Mạnh Thừa Diêm hít một hơi thật sâu, giọng run rẩy: "Ngươi nói ngươi là Đài Nhi... Có bằng chứng gì không?"

Ta vén tóc sau tai lên, lộ ra vết bớt hình hoa mai kia.

"Thấy chưa hả ca?"

Hắn ngây người, hốc mắt đỏ hoe, nắm chặt lấy cổ tay ta.

"Đúng là Đài Nhi rồi..."

Sống mũi ta cay cay. Ai mà ngờ được người ca ca năm đó có thể tay không leo cây hái quả, giờ đây chỉ có thể bò dưới đất rồi.

5

Bình luận:

[Nhận thân nhanh vậy sao? Tiểu Hàn nhận ra ca ca từ lúc nào thế?]

[Nam phụ chắc là không cần chế

-t nữa rồi nhỉ?]

[Nhầm trọng tâm rồi! Có vẻ muội muội này tới để "đào mỏ" ca ca đấy!]

Mạnh Thừa Diêm hoàn hồn, nhìn chằm chằm vào ta: "Đài Nhi, muội vừa nói... muội sắp thành thân rồi sao? Muội mới bao nhiêu tuổi chứ?"

Ta bấm ngón tay tính toán: "Huynh quên rồi à, huynh lớn hơn ta sáu tuổi, ta vừa mới đến tuổi cập kê thôi."

"Gả cho ai?"

Ta lập tức thay bằng vẻ mặt đầy mong đợi: "Là một thư sinh ta cứu được giữa đường, đẹp trai như thiên tiên vậy! Mỗi tháng ta ở Thẩm gia nhóm lửa dành dụm tiền nuôi hắn ta, nhưng hắn ta nói giá trị con người của mình không hề rẻ, phải có năm ngàn lượng mới chịu cưới ta."

"Ta không cha không mẹ, hắn ta chịu lấy ta đã là phúc phận rồi, ta phải biết trân trọng."

"Nhưng nhóm lửa ở Thẩm gia một tháng mới được năm trăm văn, còn kém xa lắm. Ca, huynh bù cho ta nhé?"

Mạnh Thừa Diêm nhíu mày: "Muội cứu hắn ta, còn phải bỏ thêm tiền cầu xin hắn ta cưới muội sao?"

Bình luận:

[Đúng là huynh muội ruột rồi, cái nết yêu đương mù quáng y hệt nhau!]

[Rốt cuộc đẹp đến mức nào mà muội muội sắp ch** n**c miếng tới nơi rồi kìa.]

[Vừa nhận lại muội muội xong, quay đầu cái nó đã đòi đi gả đi...]

Ta nghiêm túc giải thích: "Ca, huynh không hiểu đâu. Mỗi tháng khi ta đưa tiền tới, hắn ta đều hỏi han ân cần xem ta có mệt không, còn rửa tay cho ta, dặn ta tháng sau nhóm thêm nhiều lửa chút để sớm gom đủ năm ngàn lượng."

"Nhị Lang hễ nhìn thấy bạc là cười với ta ngọt ngào lắm, ta chỉ muốn mãi nhìn thấy hắn ta cười như thế."

Lưu Phong đứng bên cạnh không nhịn được xen mồm vào: "Tiểu thư, vị hôn phu này của ngươi... có người thân không? Hắn ta định bỏ bao nhiêu tiền sính lễ?"

Ta lập tức lườm hắn: "Nhị Lang cô độc một mình, lấy đâu ra sính lễ? Ngươi muốn ép chế

-t hắn ta sao? Hắn ta nói rồi, đợi khi thi đỗ công danh sẽ để ta làm phu nhân quan lớn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!