1
Ta hớn hở chạy tới, cứ ngỡ tiểu thư định ban thưởng cho mình.
Không ngờ nàng ta đánh giá ta một hồi lâu rồi đột nhiên nói:
"Tiểu Hàn, Hầu gia vì ta mà gãy chân, ta không thể bỏ mặc hắn. Ngươi hãy thay ta gả sang đó để chăm sóc hắn đi."
Ở góc phòng, nam nhân u uất kia đang si dại nhìn tiểu thư, dáng vẻ như sắp tan vỡ đến nơi.
Nàng ta nói tiếp: "Ngươi không cha không mẹ, Thừa Diêm cũng không cha không mẹ. Ngươi gả qua đó, Tướng quân phủ chính là nhà mẹ đẻ của ngươi."
Nhưng ta có vị hôn phu mà. Hắn ta vừa tuấn tú vừa tốt bụng, chính miệng hắn đã hứa chỉ cần ta chuẩn bị đủ năm ngàn lượng tiền hồi môn là hắn ta sẽ rước ta vào cửa một cách rình rang.
Huống hồ, trên dưới phủ này có ai mà không biết chuyện giữa tiểu thư và Hầu gia?
Vĩnh An Hầu Mạnh Thừa Diêm vốn là vị hôn phu chính thức của tiểu thư, nhưng từ khi Tam Hoàng tử tình cờ cứu tiểu thư một mạng, chẳng biết thế nào mà hai ngườilại vừa mắt nhau. Tiểu thư khóc lóc đòi từ hôn, Mạnh Thừa Diêm quỳ xuống khổ sở cầu xin níu kéo.
Cuối cùng người thì không giữ được, trái lại vì cứu tiểu thư bị kẻ thù bắt cóc mà hắn rơi xuống vách núi, phế luôn đôi chân.
Hắn tự biết thân phận tàn tật không thể mang lại hạnh phúc cho tiểu thư nên mới đau đớn buông tay.
Tiểu thư thấy ta ngẩn ngơ không nói gì, cứ tưởng ta vui quá hóa rồ, trong giọng nói mang theo vài phần ban ơn:
"Một nha hoàn nhóm lửa như ngươi mà có được phúc phận thế này đã là tạo hóa rồi. Tiểu Hàn, đến lúc đó ta nhất định sẽ thêm của hồi môn cho ngươi."
Ngươi cũng biết ta chỉ là nha hoàn nhóm lửa cơ đấy. Muốn tìm người đổ vỏ thì sao không tìm hai nha hoàn thân cận bên cạnh ngươi đi?
Mắt của Thu Cúc và Đông Mai sắp dán chặt vào người Mạnh Thừa Diêm luôn rồi kìa. Tùy tiện chọn một người cũng mạnh hơn ta. Một người không được thì hai người cũng có sao đâu.
Ta đang định mở miệng từ chối thì trước mắt bỗng không dưng hiện ra một đoạn văn tự:
[Nữ chính tốt bụng quá, kết truyện rồi vẫn không quên sắp xếp chốn dung thân cho nam phụ tàn tật.]
[Hu hu... Tiếc là nam phụ sẽ tự sát sau khi nữ chính xuất giá.]
[Hắn hoàn toàn không biết nha hoàn này chính là muội muội ruột thất lạc nhiều năm của mình! Nếu có muội muội bên cạnh, biết đâu chừng...]
Ta sững sờ. Cái gì thế này?
Bọn họ nói... Mạnh Thừa Diêm kia là ca ca ruột của ta?
Lại còn là nam phụ gì đó, định sẵn là yêu mà không được, đau lòng đến chế
-t sao?
2
Tiểu thư quay sang Mạnh Thừa Diêm, dịu dàng nói: "Hầu gia, đôi chân của huynh rốt cuộc là vì ta mà gãy, ta không thể bỏ mặc huynh."
"Tiểu Hàn ngoan ngoãn lanh lợi, lại rất chu đáo. Có nàng ta chăm sóc huynh, ta cũng yên tâm hơn nhiều."
Ánh mắt Mạnh Thừa Diêm trước sau vẫn dính chặt vào người tiểu thư, không thèm nhìn ta lấy một cái, giọng nói khô khốc:
"Thanh Nhi bảo ta cưới ai, ta sẽ cưới người đó. Chỉ cần nàng vui... là được."
Ta theo Mạnh Thừa Diêm về Hầu phủ. Căn phòng lộng lẫy xa hoa kia suýt chút nữa làm lóa cả mắt ta.
Hắn chỉ để lại một câu lạnh lùng: "Ngươi tự tìm phòng mà ở đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!