Chương 47: Anh ấy tức giận rồi

Khương Noãn Noãn cũng gọi một phần tiểu long bao và tàu hũ nóng, chấm chút tương ớt pha loãng, từng miếng từng miếng nhỏ ăn vào, trong mắt còn lộ vẻ hoài niệm.

"Ăn có quen không, chị Noãn Noãn?" Dự Thái căng thẳng hỏi.

Cô ngẩng đầu: "Ngon lắm."

Ánh mắt lướt qua người đối diện là Phi Cẩm Triệu, hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung, cậu khẽ né tránh, rồi rất nhanh dời đi.

Khương Noãn Noãn khẽ cười: "Thật sự ngon lắm."

Cô ăn liền hai ba cái, dầu mỡ vương nơi khóe môi cũng chỉ tiện tay lấy khăn giấy lau, động tác tự nhiên.

Phi Cẩm Triệu cắn nhẹ đũa: "Ừ."

Hệ thống 66: [Alipay nhận 500 ngàn, độ hảo cảm của Phi Cẩm Triệu +5%.]

Thấy cô như vậy, Dự Thái mới nhẹ nhõm thở phào.

Dần dần quen hơn, anh ta còn lén lấy điện thoại, dè dặt hỏi:

"Có thể kết bạn WeChat với chị không, chị Noãn Noãn?"

"Đương nhiên được." Khương Noãn Noãn cười quét mã của anh ta.

"Sau này tụi em ra ngoài có thể gọi chị đi cùng không? Tất nhiên là lúc chị rảnh thôi." Dự Thái vội vàng thêm câu, ý tứ trong lời đã quá rõ.

Khương Noãn Noãn liếc nhìn Phi Cẩm Triệu chỉ cúi đầu ăn tiểu long bao, rồi gật đầu:

"Được, khi nào rảnh tôi tới. Tôi còn chưa tham quan Đại học Lăng Hoa, cậu có thể dẫn tôi đi một vòng."

Dự Thái mắt sáng rực, vội đáp: "Được luôn, tiên nữ… à không, chị Noãn Noãn uống trà sữa."

Anh ta lấy cốc trà sữa, đẩy đến cạnh tay cô.

Khương Noãn Noãn bật cười, rồi nhớ ra điều gì, quay sang hỏi Phi Cẩm Triệu:

"Trưa nay cậu có định mang cơm đến bệnh viện không? Nếu có thì chúng ta có thể ghé mua thêm một suất hộp cơm mang đi."

Phi Cẩm Triệu sững người, ngẩng đầu nhìn cô. Đôi môi dính chút dầu ớt đỏ au, khiến khuôn mặt lạnh lùng thêm vài phần chân thật, đời thường.

"Có chuyện gì sao?" Khương Noãn Noãn chớp mắt.

Phi Cẩm Triệu cúi đầu, nén lại cảm xúc:

"Trưa nay tôi đã đặt cơm ở bệnh viện cho bà rồi, không cần mang."

Dự Thái xen vào: "Cậu ấy bận học lắm, thường thì chỉ buổi tối mới đi đưa cơm. 

Có khi không kịp thì tôi đưa giùm."

Hệ thống 66: [Alipay nhận 500 ngàn, độ hảo cảm của Phi Cẩm Triệu +6%.]

Khương Noãn Noãn: "À."

Một lát sau, điện thoại Phi Cẩm Triệu vang lên, cậu bắt máy.

Người phụ trách phát tờ rơi:

"Cẩm Triệu à, lần sau em ra phát tờ rơi thì đừng dẫn bạn gái theo được không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!