Chương 46: Cùng ăn một bữa cơm

"Không phải, cậu thật sự không quay đầu nhìn thử à? Mặt đẹp dã man luôn đó." Dự Thái lấy điện thoại ra, nhét cả xấp tờ rơi còn lại vào tay bạn.

"Tôi đi xin số liên lạc, cậu giúp tôi phát."

Phi Cẩm Triệu: "Tiền tính cho tôi phân nửa."

"Đúng là keo kiệt, thôi được."

Dự Thái giơ tay vẫy vẫy, rồi chạy ngược lại một mạch.

"Ê, hình như là Khương Noãn Noãn đúng không?"

"Chắc vậy."

"Sao lại xuất hiện gần trường mình nhỉ? Cô ấy không phải nghệ sĩ à?"

"Chắc không phải đâu, không thì sao dám công khai xuất hiện ngoài đường? Nghe nói đang làm việc ở tập đoàn Cố thị, chẳng hiểu sao lại hot nhờ gameshow."

"Phải nói thật, ngoài đời đẹp hơn cả Lộc Linh."

"…"

Nghe những lời bàn tán xung quanh, Phi Cẩm Triệu khựng lại một chút, rồi chậm rãi quay đầu.

Người phụ nữ tóc dài xõa vai, mặc váy dài màu be hở một bên vai, làn da trắng nõn phơi dưới ánh nắng, nở nụ cười dịu dàng, cả người như đang phát sáng.

Kể từ lần gặp ở siêu thị, đã lâu lắm cậu không thấy cô, cũng không có bất kỳ liên lạc nào.

Cũng chẳng cần liên lạc.

Cậu cụp mắt xuống, hàng mi dài để lại bóng mờ dưới mí, hồi lâu cảm xúc lại trở về bình thường, tiếp tục phát tờ rơi.

Khương Noãn Noãn chụp xong vài tấm ảnh với mấy sinh viên, tiện tay mua vài ly trà sữa đưa cho họ.

Thái độ dịu dàng, thân thiện khiến thiện cảm của đám sinh viên tăng vọt.

Dự Thái nhận trà sữa mà mắt sáng rực.

Biết cô từng là "thiên kim giả sa sút bị bạn trai phản bội" thì đã sao? Với nhan sắc và khí chất này, anh ta cực kỳ tình nguyện "nhặt" về.

"Có vẻ mua dư mấy ly." Khương Noãn Noãn nhìn mấy cốc dư ra, cười nói: "Có ai muốn uống thêm không?"

Dự Thái lập tức giơ tay:

"Tôi mang cho anh em tôi, cậu ta còn đang phát tờ rơi."

Trong đám đông có người nhận ra đó là bạn cùng phòng của Phi Cẩm Triệu, liền nói: "Phi Học trưởng lại đi phát tờ rơi tăng ca à?"

Dự Thái nhận ly trà sữa từ cô, cười hớn hở: "Ừ, cuối tuần hiếm hoi không tranh thủ làm thêm thì phí."

Nghe vậy, Khương Noãn Noãn bước ra khỏi quán, đảo mắt tìm kiếm, liền thấy thiếu niên mặc áo gi lê đỏ bị mấy cô gái vây quanh xin tờ rơi.

Dù khoác cái áo lao động chói mắt, khí chất trong trẻo, lạnh nhạt kia vẫn không thể che lấp.

Cảm giác được ánh mắt dõi theo, Phi Cẩm Triệu quay đầu nhìn về phía cô, rồi lại giả vờ không quen biết, cúi xuống tiếp tục công việc.

Lại giở trò này à.

Khương Noãn Noãn nhướng mày, quay sang hỏi Dự Thái: "Cậu là bạn cùng phòng của Phi Cẩm Triệu à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!