Chương 45: Biết điểm dừng

Đầu ngón tay anh khẽ ấn lên phần thịt trong lòng bàn tay cô, nhẹ như lông vũ rơi xuống, khiến cô ngứa ngáy.

Khương Noãn Noãn có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay anh đang cố ý nắm chặt lấy mình, ngón cái còn nhẹ nhàng cọ qua mu bàn tay cô, làm tim cô đập loạn mất nhịp.

Trước khoảng cách gần như vậy, nhìn cô gái trước mặt đến cả lông mi cũng run rẩy, tâm trạng Trạch Hằng cực tốt, khóe môi giữ nguyên nụ cười:

"Nhẫn nữ thì cứ theo kích cỡ nhẫn em hay dùng mà làm đi."

"À?"

Khương Noãn Noãn sững sờ ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy kinh ngạc, trong đầu không biết đã lăn qua bao nhiêu loại suy nghĩ lung tung.

Đợi đủ rồi vẻ mặt nhỏ nhắn đầy biểu cảm của cô, Trạch Hằng mới mở miệng giải thích:

"Người tôi muốn tặng, ngón tay cũng gần bằng em."

Bàn tay vốn chỉ khẽ đặt trong lòng bàn tay cô, anh bỗng xoay lại, mười ngón đan xen chặt chẽ:

"Như vậy, vừa khít."

Nhìn hai bàn tay đan chặt vào nhau, Khương Noãn Noãn: "…"!!!

Anh thật sự không phải tìm lý do để tặng nhẫn cho cô đấy chứ? Rõ ràng là đang ám chỉ muốn đội mũ xanh cho vợ mình!

Đồng tử cô khẽ rung, một lúc mới đè xuống chấn động trong lòng, cắn môi do dự:

"Được… thôi."

Trạch Hằng rất biết chừng mực, ngay khi cô cảm thấy không thoải mái thì lập tức buông tay, để hơi ấm vội vàng trượt khỏi lòng bàn tay, khóe môi vẫn giữ nụ cười lễ độ.

"Có vẻ tôi đã để em hiểu lầm rồi."

Không phải cố tình để cô hiểu lầm sao…

Khương Noãn Noãn không bắt lời, dời ánh mắt, nghiêm túc ghi chép số đo ngón tay anh vào sổ nhỏ, rồi lại đo tay mình:

"Vậy tôi sẽ lấy số đo của tôi, chỉ cần Trạch tiên sinh trả đủ tiền, nếu đến lúc đó không vừa, chúng ta sẽ tính cách chỉnh sửa."

Trạch Hằng sảng khoái ký tên lên hợp đồng cô đưa.

"Tiền không thành vấn đề, vượt ngân sách cũng có thể liên hệ tôi."

"Em ăn trưa chưa?"

"Lát nữa về tôi ăn sau, anh xem bản phác thảo có được không?" Khương Noãn Noãn đưa cho anh xem.

"Được."

Anh chỉ liếc qua rồi gật đầu đồng ý, lại mở miệng lặp lại:

"Lát nữa cùng nhau ăn cơm đi."

"Tôi về nhà ăn." Khương Noãn Noãn cảm thấy anh đúng kiểu khách hàng dễ nói chuyện, thu dọn xong liền không muốn ở lại thêm.

Trạch Hằng không ép buộc, đứng dậy:

"Vậy để tôi đưa em về."

Cô định từ chối, nhưng giọng anh bỗng thêm phần kiên quyết, không cho chối từ:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!