Chương 44: Không phải chiếc nhẫn dành cho cô

"Vì sao tôi phải đỡ anh ta?" Khương Noãn Noãn cảm thấy người này thật vô lễ, lạnh nhạt nói:

"Chim non có ngã nhiều lần thì mới biết bay."

Lời cô không to cũng không nhỏ, nhưng lọt vào tai Trạch Lâm lại khiến hắn đột nhiên quay mặt, đôi mắt xám nhạt lập tức dâng tràn căm ghét cực độ.

"Joeliyn!" Hắn gào lên, giọng chất chứa hận thù khắc cốt ghi tâm.

Khương Noãn Noãn sững người, chưa kịp đáp lại.

"66, đừng có giả chết nữa, sao anh ta biết cái tên tôi dùng khi còn làm nhà thiết kế trang sức?"

[Để tôi xem… À, vì thế giới đã dung hợp rồi, nên rất nhiều thân phận trùng chéo. Nói chính xác hơn thì ở đây cô không phải thế thân của Phó Dĩnh, mà là kẻ gánh tội, dùng để tiêu hao cảm xúc của Trạch Lâm.]

"???" Khương Noãn Noãn há hốc miệng.

Hệ thống 66 tiếp tục giải thích:

[Trước khi Phó Dĩnh gặp chuyện, cô ấy từng đặt riêng một món trang sức ở chỗ cô. Trên đường đến xưởng của cô lấy chiếc nhẫn kim cương trị giá cả chục triệu thì bị bắt cóc. Tin tức bị lộ ra từ nhân viên trong xưởng của cô. Dù cô đã đuổi kẻ đó đi và còn tống vào tù, nhưng cũng quá muộn rồi.]

Ngay lập tức, Khương Noãn Noãn nhớ lại lần đầu tiên Trạch Hằng trong xe hỏi cô thích gì, cô đã trả lời là thích thiết kế trang sức.

"Vậy tức là Trạch Lâm biết tôi là Joeliyn, thì Trạch Hằng cũng biết Khương Noãn Noãn chính là Joeliyn?" Cô cau mày, cảm thấy bao rắc rối dồn đến cùng lúc.

"Cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi! Sao cô dám xuất hiện ở đây!" Trạch Lâm giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu.

Nói thẳng ra thì đó là lỗi nhân viên của cô, chứ đâu phải lỗi của chính cô, hắn có gì mà giận chó đánh mèo?

Khương Noãn Noãn hừ nhẹ, quay người muốn bỏ đi. Nhưng mới đi được nửa bước thì cô sững lại.

Trạch Hằng trở về rồi.

Anh từ ban công đẩy cửa bước xuống, đi vội vàng. Quản gia phía sau sợ anh ngã xuống bậc thang nên cứ lo lắng níu lấy. 

Cảnh đó làm Noãn Noãn cũng thấy tim treo lơ lửng, cô vội chạy đến.

"Trạch Hằng!" Cô gọi.

Còn chưa kịp giúp đỡ, người đàn ông ôn nhu kia đã trực tiếp vòng tay qua vai cô, hơi thở toàn mùi thuốc sát trùng và dược liệu phả lên người cô.

"Em không sao chứ?" Anh cụp hàng mi dài xuống, giọng đầy quan tâm.

Chỉ mấy giây ngắn ngủi, bên kia Trạch Lâm đã không kịp với tới xe lăn, cả người ngã nhào xuống đất, vô cùng chật vật.

Khương Noãn Noãn càng không hiểu nổi thái độ của Trạch Hằng. Nhưng khóe mắt thoáng thấy Trạch Lâm ngã giữa bụi hoa hồng, cô lập tức nói:

"Tôi tất nhiên không sao, mau đi đỡ Trạch Lâm đi, anh ta ngã rồi."

Một người mất một chân thì có thể làm gì được cô chứ? Xung quanh toàn là hoa hồng, ngã xuống chắc chắn bị gai đâm chi chít. Nghĩ vậy, cô lại nảy sinh chút thương cảm.

Trạch Hằng cau mày: "Cậu ta vẫn không chịu mang chân giả à?"

Quản gia vừa chạy tới vừa đáp: "Đúng vậy, đã mấy ngày nay cậu ấy không chịu mang."

"Đưa cậu ta vào trong."

Ngón tay Trạch Hằng siết chặt vai Noãn Noãn, dẫn cô lên ban công: "Xin lỗi, để em nhìn thấy cảnh này."

Khương Noãn Noãn cảm thấy không thoải mái, muốn gạt tay anh ra. Nhưng nghĩ tới đây là cầu thang, sợ anh một kẻ bệnh tật ngã lăn xuống thì cô lại nhẫn nhịn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!