Anh dịu giọng nói:
"Nghe đi."
"Tôi ra chỗ khác một chút."
Phó Thi Lưu đi ra xa, bắt máy với giọng khó che giấu vui mừng:
"Có chuyện gì thế, Đình Yến?"
Chẳng bao lâu, sắc mặt cô ta trở nên khó coi, siết chặt điện thoại bước từ gốc cây trở lại, giọng gấp gáp:
"Tôi phải đến trung tâm điều dưỡng một chuyến, mẹ của Đình Yến bị ngã, anh cũng biết bà bị bệnh máu khó đông, hễ chảy máu là không cầm được, tôi phải đi hiến máu giúp."
Trạch Hằng gật đầu tỏ vẻ thông cảm:
"Cô đi đi."
"Bên ngoài gió lớn, cần tôi dìu vào nhà không?" Phó Thi Lưu hỏi.
"Không cần, tôi muốn ngồi đây thêm chút."
"Vậy được."
Phó Thi Lưu vội vã rời khỏi vườn hoa.
Gần 8 giờ tối rồi, vậy mà Khương Noãn Noãn vẫn chưa đợi được xe của Cố Đình Yến. Cô nhìn tin nhắn trên điện thoại, dừng lại ở câu anh hẹn sẽ về.
Cơm đã nấu xong cả rồi, mà anh lại cho cô leo cây sao?
Cô sắp đói xỉu luôn.
"Haiz."
Khương Noãn Noãn thở dài, điện thoại bỗng kêu "ting" một tiếng là tin nhắn của Trạch Hằng.
[Ngủ chưa?]
Mới có 8 giờ, ngủ cái nỗi gì, đói đến hồn sắp lìa xác rồi.
[Chưa.]
Vừa gõ xong hai chữ, bên kia đã gọi đến cuộc gọi WeChat.
Trạch Hằng ngồi trong vườn hoa hồng, dưới ánh trăng, cầm điện thoại cất giọng ôn hòa:
"Chào buổi tối, Khương tiểu thư."
Giọng nói dịu dàng đến mức khiến Khương Noãn Noãn vô thức ngồi thẳng lưng, cũng nhỏ giọng lại:
"Chào buổi tối, Trạch tiên sinh."
"Ăn cơm tối chưa?"
Khương Noãn Noãn liếc nhìn bàn thức ăn đã nguội ngắt, trên nồi gà còn đóng cả lớp mỡ trắng lạnh ngắt.
Bỗng nhiên, lòng ấm ức vì bị cho leo cây lại dâng lên:
"Vẫn chưa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!