Chương 35: Thêm lại bạn bè

Khương Noãn Noãn lại một lần nữa rơi vào trung tâm dư luận mà chẳng có chút tự giác nào. Cô ngủ bù một giấc, sau đó ngồi vẽ nhẫn cưới cho khách hàng bên Malaysia, bận rộn mãi đến tận chiều tối mới vội vã ra ngoài mua đồ.

Cô đẩy xe hàng trong siêu thị, vừa chọn đồ vừa tiện tay nhắn tin cho Cố Đình Yến. Giờ này chưa tan làm, hẳn là anh vẫn đang bận.

Đi tới khu rau củ, cô bất ngờ chạm mặt một người quen Phi Cẩm Triệu.

Lăng Cảng quả nhiên nhỏ thật, đi siêu thị cũng đụng ngay "nhân vật chính".

Cậu một tay nắm thanh đẩy xe, một tay nghe điện thoại, sắc mặt trầm nặng.

Khương Noãn Noãn vốn muốn hỏi tại sao cậu lại chặn mình, nên lén lút đẩy xe đến gần, cách một dãy kệ rau thì dừng lại.

Phi Cẩm Triệu vẫn mặc chiếc sơ mi trắng cũ kỹ, tay áo xắn tới khuỷu, lộ ra đôi cánh tay trắng trẻo mà có lực.

Từ phía sau nhìn lại, bờ vai rộng thẳng, đầu hơi cúi xuống, toát ra chút tuyệt vọng.

"Tôi sẽ nghĩ cách… đến cuối tuần này thôi. Ừ… nhưng 1,2 triệu không thể đưa vào diện bảo hiểm chi trả một phần sao?"

Đầu dây bên kia nói gì đó, Phi Cẩm Triệu chỉ khẽ "ừ" một tiếng, bất lực.

Cúp máy xong, cậu đứng chết lặng tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.

Một hồi sau, cậu mới máy móc lấy hộp thịt vừa chọn ra, đặt lại lên kệ.

Tám chín phần mười, chắc lại vì chuyện của bà ngoại cậu.

Khương Noãn Noãn nghĩ ngợi, liền vòng xe đi ngang qua cậu, giả vờ tình cờ bắt gặp, vui vẻ dừng lại chào hỏi:

"Phi Cẩm Triệu."

Cô cười, nhưng khi thấy khóe mắt cậu đỏ lên, lập tức thu lại nụ cười.

Gặp cô, Phi Cẩm Triệu chỉ lạnh nhạt gật đầu, nhanh chóng che giấu cảm xúc:

"Cũng đi mua đồ à?"

"Ừ, tối về nấu cơm." Khương Noãn Noãn liếc nhìn xe của cậu, toàn đồ giảm giá và vài vật dụng thiết yếu. Vài cục xà phòng, khăn mặt, còn có cả cái bô gấp.

Cô nhanh chóng dời tầm mắt, tập trung nhìn gương mặt lạnh nhạt kia:

"Cậu cũng về nấu cơm sao?"

Cậu khẽ "ừ" một tiếng, chẳng muốn nói thêm.

Trong mắt cậu, buổi tối hôm đó cô đi cùng người đàn ông sang trọng và xe riêng đã chứng minh hai người thuộc hai tầng lớp khác nhau, không cần thiết phải qua lại.

Thấy cậu đẩy xe đi tính tiền, Khương Noãn Noãn lập tức bỏ vào giỏ hàng hai hộp thịt giống hệt hộp cậu vừa trả lại, rồi chạy đến xếp hàng ngay sau cậu.

Thanh toán xong, đi qua cổng kiểm tra, cô liền lấy thịt bỏ vào xe cậu.

Phi Cẩm Triệu mím chặt môi, lập tức lấy ra:

"Không ăn, cô mang về đi."

Cậu hơi xấu hổ, hiểu rằng chắc chắn cô đã nhìn thấy cảnh mình không nỡ mua thịt.

"Người nhà cần bồi bổ. 

Ăn cho có sức." Khương Noãn Noãn lại nhét thêm hộp sữa chua vào, nắm tay cậu, cười nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!