Mọi người đều muốn xem rốt cuộc Khương Noãn Noãn có thể làm nên trò trống gì trong chương trình tạp kỹ này.
Tổ chương trình nhanh chóng phân cho cô một căn phòng, cho ở chung với Hàng Phán Hạ, còn mang hành lý của cô vào.
Từ trợ lý thăng cấp thành khách mời, Khương Noãn Noãn ôm điện thoại nhìn cái hotsearch đang leo top, đầu óc liền đau nhức.
[Khương Noãn Noãn trở thành khách mời dự bị trong show hải đảo]
Cái tiêu đề to tổ chảng này mà bị Cố Đình Yến nhìn thấy, cô biết giải thích thế nào đây?
Hệ thống 66:
[Ổn định, đừng để lộ sơ hở, nếu khiến nam chính phản cảm sẽ bị trừ tiền đó. Tiền mà trừ âm thì cô nổ tung tại chỗ luôn.]
Khương Noãn Noãn: "!!! Lúc bắt đầu sao cậu không nói!"
66 lý lẽ hùng hồn: [Quên mất.]
Khương Noãn Noãn: "Đệt!"
"Bây giờ tôi moi được bao nhiêu tiền từ tay mấy nam chính rồi?"
[Cộng lại là 4 triệu 550 ngàn, độ hảo cảm của Cố Đình Yến hiện cao nhất, có 12%.]
Cách con số 100 tỷ vẫn chỉ là một con số lẻ. Khương Noãn Noãn khẽ thở dài.
Thôi vậy.
Mạng sống đáng quý, kiếm tiền là quan trọng nhất.
Bây giờ máy quay bị che bằng quần áo, Hàng Phán Hạ tắt mic, ngồi xuống bên cạnh tán gẫu:
"Cô thảm thật đấy, còn phải cùng Lộc Linh quay chung show. Lần trước đua xe cô ta đã ghét cô rồi, lần này chắc chắn sẽ giày vò cô đến chết."
"Tôi cũng nghĩ thế, may mà được ở cùng phòng với cô." Khương Noãn Noãn nằm ngửa, nghiêng mặt nhìn cô ấy, khẽ thở dài.
Cố Thời Châu thật ra nên trả cho cô ba lần tiền công mới đúng.
…
Sáng hôm sau, sáu người dậy rất sớm. Họ phải chia thành hai đội: một đội dùng số tiền hạn chế để mua thực phẩm, một đội ở lại nhà hàng dọn dẹp, sắp bàn ghế.
Thận Dương Bá bị thương ở tay, nên Hàng Phán Hạ và một nam sinh khác khá mờ nhạt đi theo Cố Thời Châu đi chợ mua đồ. Khương Noãn Noãn và Lộc Linh thì ở lại dọn dẹp.
Lộc Linh dĩ nhiên không bỏ qua cơ hội dẫm cô một phát.
Hai người cùng rửa bát đũa chuẩn bị cho buổi tối. Lộc Linh bắt chuyện:
"Không ngờ cô đi làm ở Cố thị mà vẫn rảnh tới đây tham gia chương trình, đúng là không dễ, bôn ba vất vả nhỉ."
"Tôi còn chưa chính thức đi làm. Ông chủ thương tình nhà tôi xảy ra chuyện lớn, cho tôi nghỉ ngắn hạn để điều chỉnh tâm lý rồi mới đi làm."
Khương Noãn Noãn vừa định bỏ cái bát đã rửa sạch vào tủ, thì Lộc Linh đè tay cô lại:
"Cô xem, viền này còn chưa sạch, để tôi tráng lại cho."
"Ồ."
Cô ngoan ngoãn để đối phương "rửa lại cái bát sạch", sau đó lấy một cái khác rửa tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!