Chương 30: Bị toàn mạng chế nhạo

Trung tâm của ống kính Khương Noãn Noãn không để ý nhiều, chỉ đi tìm Cố Thời Châu để xem tình trạng dị ứng của hắn thế nào, không biết có đỡ hơn chưa.

Đi trên đường thì chạm mặt Lộc Linh, cô ta mặc váy ngủ dây đỏ phối với một chiếc áo khoác dài, chẳng hở hang gì, nhưng lại khiến người ta liên tưởng lung tung.

"Lại là cô nữa." Ngay cả ở đây cũng có thể thấy Khương Noãn Noãn, Lộc Linh lập tức chặn đường, ánh mắt lạnh lùng:

"Cố Thời Châu thật đúng là không nỡ rời xa cô, ngay cả tham gia show cũng phải mang theo."

"À, thì ra cô cũng biết anh ta có bạn gái mới, thế mà vẫn còn mặt mũi đòi tham cùng một chương trình với anh ta." Khương Noãn Noãn mỉm cười đáp lại, trong lòng thì thầm tính toán: lần này phải đòi gấp đôi tiền công mới được.

"Cô!"

Lộc Linh cười lạnh:

"Chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi cũ mà thiếu gia nhà họ Quý đã vứt bỏ, cô còn mặt dày tìm chỗ dựa khắp nơi."

"Ít ra tôi còn ôm được cái đùi người ta." Khương Noãn Noãn cười tươi, giọng châm chọc không hề khách sáo:

"Khác với Lộc tiểu thư, mặt toàn axit hyaluronic, nhìn như sắp nổ tung."

"Cô còn dám nói bậy!"

Lộc Linh tức đến run người, tay giơ lên. Nhưng Khương Noãn Noãn chỉ vào camera trên trần:

"Vẫn đang quay đó."

Cô ta lập tức dừng lại, đổi thành đặt tay khẽ lên vai Khương Noãn Noãn, cố làm ra vẻ thân thiện, nhưng sắc mặt thì cứng đờ.

Thật ra chỉ là muốn dọa đối phương, thấy Khương Noãn Noãn hơi tái mặt, cô ta suýt bật cười nhưng vẫn nhịn lại.

Đúng lúc đó, Cố Thời Châu bưng một ly nước trái cây từ trên lầu đi xuống, vừa nhìn thấy Khương Noãn Noãn thì nói:

"Tới đúng lúc, tôi đang định tìm em."

"Sao thế?"

Chiều nay trong lúc quay, hắn không tiện gọi cô. Bây giờ hắn trực tiếp nhét tuýp thuốc mỡ vào tay cô, cau mày gãi gãi sau lưng.

"Đằng sau không với tới được."

Hắn ngồi xuống ghế sofa, trên người chỉ mặc áo ba lỗ đen, phần lưng lộ ra chi chít nốt đỏ.

Khương Noãn Noãn hiểu ý, cầm thuốc mỡ đi qua:

"Nhìn nghiêm trọng đấy, anh chắc không cần đi bệnh viện?"

"Không đi. Mai sáng sớm còn phải ra chợ mua hải sản, không có thời gian."

Hắn dứt khoát cởi áo, cơ bắp sau lưng theo động tác co giãn mà phập phồng, khiến người ta nhìn đến ngẩn ngơ.

Cô nghi ngờ gã này cố tình khoe dáng, muốn dụ mình đồng ý làm bạn gái hắn.

Nhưng cô không dùng tăm bông, chỉ rửa sạch tay, lấy thuốc mỡ bôi thẳng lên lưng hắn.

Đầu ngón tay mềm mại, động tác nhẹ như lông vũ lướt qua, làm tim Cố Thời Châu khẽ run, cả người không thoải mái nhúc nhích:

"Em đang… làm gì thế? Ngứa chết được."

Khương Noãn Noãn liếc hắn:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!