Trạch Hằng khẽ nâng mí mắt nhìn cô, ánh mắt hơi tối đi.
Ngoài bếp là một vườn hoa nhỏ, ánh trăng bạc rọi vào bàn đá cẩm thạch, hắt sáng lên bờ vai mảnh mai của cô, tóc dài buông xuống, nghiêng mặt nhìn lại chẳng khác nào một tiểu tiên nữ.
Anh đặt bàn tay lên mặt bàn, nửa ôm lấy cô vào trong ngực, đưa ly nước qua:
"Nước ấm."
Khương Noãn Noãn nhận lấy, uống hơn nửa ly, cổ họng khô khát lập tức dễ chịu:
"Anh ngủ không được sao?"
Trạch Hằng cúi mắt, dán chặt vào đôi môi ướt át của cô:
"Ừm, khó ngủ."
"Vậy… em nói chuyện với anh một chút nhé?" Cô thực ra rất buồn ngủ, vừa dứt lời đã không kìm được ngáp một cái.
"Uống thêm một ngụm rồi đi ngủ." Trạch Hằng lại đưa ly nước kề bên môi cô.
"Ồ." Khương Noãn Noãn ngoan ngoãn uống thêm một ngụm, còn chưa kịp nuốt xuống, đã nghe anh thấp giọng:
"Đừng nuốt."
Cô ngẩng mặt đầy nghi hoặc, sau gáy lập tức bị bàn tay mang tràng hạt giữ chặt, đôi môi mỏng áp xuống.
Nước ấm trong khoang miệng bị cuốn đi hơn nửa, giọt nước theo khe hở nơi khóe môi chảy xuống, lăn vào cổ áo cả hai, khơi dậy từng đợt run rẩy.
Bàn tay cô run lên, chiếc cốc lập tức bị anh đoạt lấy đặt sang bên. Eo nhỏ dễ dàng bị giữ chặt nâng lên, cả người cô ngồi hẳn lên bàn đá cẩm thạch cao, đôi chân lơ lửng.
Mọi chuyện diễn biến vượt ngoài dự liệu.
Cô ngồi trong ánh trăng, môi hé mở, khó tin nhìn người đàn ông trước mặt:
"Anh… sao vậy…"
Trạch Hằng ngẩng đầu, cổ họng căng ra, yết hầu khẽ nhấp nhô, còn vương chút dấu vết ướt át gợi cảm.
Đôi mắt đen nhánh khóa chặt lấy cô, giọng ôn hòa mà nghiêm túc:
"Tình khó kìm nén."
Mặt Khương Noãn Noãn lập tức đỏ bừng, hai chân khép chặt, nghi ngờ mình nghe nhầm:
"Gì cơ?"
Trạch Hằng nghiêng người tới gần, khuôn mặt tuấn tú lộ ra sự dịu dàng chân thành nhất, khẽ khẩn cầu:
"Chúng ta có thêm một bí mật nhỏ nữa, được không?"
Trái tim anh vốn chẳng kiên cố, những tình cảm bị dồn nén chỉ cần chạm vào cô liền nứt toác, ào ạt tuôn ra.
Những khao khát muốn gần gũi bị kìm nén càng lâu, càng dễ bùng phát mất kiểm soát.
Khương Noãn Noãn nuốt nước bọt liên tục, nhìn gương mặt cấm dục lãnh đạm ấy lại thốt ra lời mời gọi, thật sự… thật sự khiến người ta khó mà kháng cự.
"Anh… thích em sao?" Cô khẽ hỏi.
"Tim cũng muốn cho em." Trạch Hằng đặt tay lên vạt váy cô, mỉm cười dịu dàng: "Nhưng nó không được khỏe, mong em đừng để ý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!