Cô bị xoay người lại, vòng tay siết chặt ôm trọn eo, giữ chặt trong lồng ngực.
Người đàn ông cúi đầu, khẽ hỏi:
"Không sao chứ?"
Khương Noãn Noãn tựa trán vào ngực anh, chớp mắt:
"Không sao."
Trạch Hằng đưa tay gạt mấy sợi tóc loạn, gỡ ra một chiếc lá rau vướng trong tóc cô, chuỗi Phật châu lạnh lẽo chạm nhẹ vào má cô.
"Hôm nay vất vả rồi."
Anh ngẩng mắt, nhìn về phía Trạch Lâm đang đứng dưới ánh đèn mờ, đáy mắt lạnh lẽo, giọng điềm tĩnh:
"Đưa cậu chủ lên xe."
Mấy vệ sĩ phía sau tiến lên, dùng dây thừng trói chặt hai tay Trạch Lâm ra sau lưng, lôi đi.
Hắn không phản kháng nhiều, chỉ gắt gao nhìn Khương Noãn Noãn trong vòng tay Trạch Hằng, cho đến khi bị nhét vào xe mới mất đi ánh mắt đáng sợ kia.
"Không ngờ Phó Dĩnh lại còn sống trở về."
Khương Noãn Noãn ngồi trong xe Bentley, quay đầu nhìn người đàn ông mặc vest chỉnh tề bên cạnh:
"Anh đang làm việc mà cũng chạy tới sao?"
Trạch Hằng nhoài người về phía cô, tiếp tục gỡ mấy mẩu rau vụn sót lại trên tóc:
"Không, hôm nay là tiệc gia đình."
Khương Noãn Noãn hơi ngượng, đưa tay sờ đầu:
"Chắc lúc ngã ở chợ dính vào."
"Cảm xúc cậu ta không ổn, anh sẽ xử lý."
Trạch Hằng dùng mu bàn tay lướt nhẹ qua má cô rồi thả xuống:
"Về tắm đi."
"Em tự lái xe về cũng được, anh đưa Trạch Lâm về đi."
Cô lấy chìa khóa xe mình ra, cảm thấy ngồi xe người ta cũng chẳng cần thiết.
"Đi cùng anh đi, để người khác lái xe của em về."
Anh lấy chìa khóa khỏi tay cô, đưa cho vệ sĩ bên ngoài, giọng ôn hòa:
"Nhân tiện kể cho anh nghe hôm nay đã xảy ra chuyện gì, chúng ta phải mời bác sĩ chuyên nghiệp đánh giá tình trạng của Trạch Lâm."
Khương Noãn Noãn nghĩ thấy hợp lý:
"Được, vậy về nhà anh trước, em sẽ nói hết những gì mình biết."
Tin Phó Dĩnh còn sống và từ Pháp trở về khiến cả nhà họ Phó rúng động, vội vàng kéo nhau tới đồn cảnh sát.
Phó Thi Lưu còn đang quay cảnh bù với Cố Thời Châu ở hoang đảo, cũng phải gấp rút dừng lại, chạy suốt đêm về Lăng Cảng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!