Chương 16: Cái tát thật đau

Cố Đình Yến lắc đầu.

"Tan làm rồi hãy xem, không quấy rầy anh làm việc nữa, tôi đi trước đây." Khương Noãn Noãn vẫy tay với anh.

Khi cô vừa bước ra khỏi cửa hàng, Nguyễn Đan vẫn còn đứng ở cửa, gương mặt mang vẻ khó tin, rõ ràng những lời đối thoại kia cô ta đều nghe thấy hết.

"Cô vậy mà để Cố tổng tự mang hợp đồng tuyển dụng đến cho mình? Vậy người bao dưỡng cô là…

Khương Noãn Noãn khẽ nhếch môi cười, đi đến gần cô ta, khẽ cúi người xuống:

"Tôi hình như quên nói với cô, đó thực ra là xe bảo mẫu của Cố tổng, còn người đàn ông trong ảnh chính là tài xế của anh ấy."

Cô hơi nghiêng đầu, đối diện với ánh mắt khó tin của đối phương, dường như đang hỏi cô ta rằng rốt cuộc cô đã dựa vào lúc nào để quen được với mối quan hệ này. Thanh âm của cô cực thấp:

"Xem ra sau này nơi này cũng sẽ là địa bàn của anh ấy? Làm sao bây giờ Nguyễn tiểu thư, hình như cô đã tự đào hố chôn ba mình rồi."

Chưa kịp để Nguyễn Đan mở miệng, Khương Noãn Noãn đã đứng thẳng người, phong thái tiêu sái rời đi.

"Vì sao không chịu bán cho Khương tiểu thư?" Nguyễn Toàn giận dữ trừng mắt với cô nhân viên. Trời biết tòa Lăng Cảng đại hạ này sắp được mua lại, nếu để con sư tử kia lấy cớ ép giá thì còn đỡ, chỉ sợ đến ngay cả chức vụ của ông cũng không giữ được. Ai chẳng biết Cố tổng ghét nhất chính là cái kiểu nhìn mặt mà đối xử, bởi chính anh cũng từng trải qua giai đoạn sa sút đó.

"Là Nguyễn tiểu thư nói như vậy." Nhân viên cúi đầu, trong lòng run rẩy, hối hận khôn cùng.

Cố Đình Yến không để ý đến cuộc tranh cãi, tâm trí đã bị câu nói của Khương Noãn Noãn gợi lên hứng thú, liền rút điện thoại trong túi ra.

Cả buổi sáng anh bận rộn, chưa kịp xem tin nhắn cô gửi. Mở khung tin nhắn, phát hiện là một tin đa phương tiện.

Người phụ nữ nụ cười sáng rực, ngồi trong xe làm động tác "yeah":

[Tôi rất thích, cảm ơn Cố tổng.]

Cô cười như một đứa trẻ vừa nhận được phần thưởng, đôi mắt sáng long lanh.

Khóe môi Cố Đình Yến vô thức nhếch lên, vừa định tắt điện thoại thì trùng hợp có thêm một tin nhắn mới của Khương Noãn Noãn gửi đến.

[Tối nay anh có về ăn cơm không? Nếu có thì tôi đi siêu thị mua ít đồ, anh muốn ăn gì?]

"Chiều nay còn lịch trình gì không?" Anh vô thức nghiêng đầu hỏi trợ lý Lý.

"Anh phải tham gia lễ ra mắt chip của Hội Tân Khoa Kỹ, tối bảy giờ còn có bữa cơm với ông Khương Kiến Hùng. Bên họ muốn tranh thủ giá bán cao hơn trong thương vụ này."

"Giá cao hơn." Người đàn ông bình thản lặp lại, rồi liếc nhìn Nguyễn Toàn đang toát mồ hôi lạnh, thản nhiên nói:

"Khách hàng ở trung tâm thương mại này không ổn định, từ dịch vụ đến quản lý đều thất bại."

Anh quay người bước ra khỏi cửa hàng.

"Nói với Khương Kiến Hùng, không có thương lượng. 

Tối nay ký hợp đồng. Toàn bộ đội ngũ quản lý trung tâm thương mại lập tức dẹp sạch, thay bằng đội ngũ của chúng ta."

Trợ lý Lý đã quen với sự quyết đoán, lạnh lùng của anh, chỉ gật đầu:

"Rõ."

"Cố tổng! Cố tổng! Tôi có thể bù đắp! Đây là hiểu lầm thôi!" Nguyễn Toàn nghe xong suýt khuỵu gối, toàn bộ đội ngũ bị dẹp, chẳng phải bảo ông ta cuốn gói cút đi sao!

Cả ngày nay ông khom lưng nịnh nọt, nhưng kết quả lại thành ra thế này!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!