Chương 15: Tình cờ gặp phải kẻ cực phẩm

Theo quy định, chỉ khi khách hàng xác nhận không mua, cô mới có thể tiếp một vị khách khác.

"Còn hàng không?" Khương Noãn Noãn cũng chẳng tranh giành, giọng nhạt nhẽo hỏi.

"Không còn rồi, tiểu thư. Đây là mẫu mùa hè vừa về, nếu muốn mua thì phải đặt trước."

"Khương Noãn Noãn, chẳng lẽ cô không có tiền mua à? Trước kia không phải rất kiêu ngạo sao? Giờ bị bao nuôi rồi mà còn không có tiền?" Nguyễn Đan cười nhạo, bộ dạng chắc mẩm sẽ khiến cô khó xử.

Khương Noãn Noãn chẳng buồn để ý, chỉ nói với nhân viên quầy: 

"Cái đó nhường cho cô ta đi, tôi xem cái khác."

Nhân viên nhìn thoáng qua Nguyễn Đan, thấy cô ta thoải mái đưa thẻ ra bảo gói hàng lại.

"Thật ra, rời khỏi nhà họ Khương thì cô chẳng là cái gì cả." Nguyễn Đan lẽo đẽo đi theo bên cạnh, thấy Noãn Noãn lại cầm một cái túi lên thì nhướng mày: 

"Tôi thấy cái này cũng hợp với tôi."

Khương Noãn Noãn thuận mắt nhìn cô ta, nhàn nhạt hỏi: 

"Tôi đắc tội với cô à?"

"Không, chỉ là phượng hoàng giả rơi xuống đất, ai cũng muốn giẫm một cái." Nguyễn Đan cười, rồi quay sang nhân viên: 

"Cái này cũng gói cho tôi luôn."

Trông cô ta chẳng khác nào mấy vai phản diện ngu ngốc trong tiểu thuyết tổng tài.

Hệ thống 66 bất chợt lên tiếng: 

[Thật sự là thế đó. Toà nhà này vốn thuộc nhà họ Khương, ba cô ta chính là người phụ trách khu vực hàng hiệu này, ký chủ cứ việc chơi đùa thôi.]

"Nguyễn Đan, ba mẹ cô đi làm thuê cho nhà họ Khương, nịnh nọt tôi không thành, lại quay sang làm tay sai cho Khương Mộng? Con mắt cô quả nhiên kém cỏi." Khương Noãn Noãn lại cầm một cái túi khác lên, nhưng không ngoài dự đoán, vẫn bị Nguyễn Đan giành lấy.

Đúng lúc nhân viên định báo giá, Khương Noãn Noãn liếc mắt ra hiệu im lặng.

Chiếc túi da cá sấu trắng này, vừa nãy bên Bvlgari đã có nhân viên giới thiệu, là phiên bản giới hạn trị giá hơn 3 triệu tệ.

"Hừ, cô tự coi mình ghê gớm thật." Nguyễn Đan đắc ý ngẩng cao đầu:

"Trước kia cô chê tôi nghèo không thèm làm bạn, giờ thì lại không xứng với tôi. Đúng là gió xoay vòng."

Khương Noãn Noãn dứt khoát chẳng thèm chọn túi nữa, nhàn nhạt hỏi: 

"Có phải hôm nay tôi lấy cái túi nào ở đây thì cô cũng định cướp?"

"Có bản lĩnh thì trả tiền đi. Cô không trả, mà tôi lại chọn cùng một cái thì sao nào?"

"Oh, vậy cô mua đi. Tôi thực sự không mua nổi." Khương Noãn Noãn dứt khoát, tiện tay đưa mấy cái túi trong tay Nguyễn Đan cho nhân viên: "Không nghe thấy sao? Nguyễn tiểu thư muốn thanh toán đó."

"Ồ, vâng, vâng ạ."

Nhân viên phấn khích đến run tay, hôm nay một lần chốt được đơn gần 4 triệu, bằng cả nửa năm vất vả làm việc rồi!

Nguyễn Đan thấy cô chịu thua nhanh như vậy, nhìn chiếc túi da cá sấu, mặt hơi biến sắc, lập tức hiểu ra điều gì. Nhưng chưa kịp suy nghĩ thêm thì đã bị câu nói châm chọc của Khương Noãn Noãn chặn họng.

Khương Noãn Noãn cười nhạt: 

"Không đủ tiền thì đừng cố ra vẻ. Lúc trước tôi không kết bạn với cô chẳng phải vì cô vừa nghèo vừa gió chiều nào theo chiều ấy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!