Chương 12: Cây Búa Sấm Sét

[Ai nói tôi không nhận? Ngày mai ở phố Bắc Bình có một trận đấu, em tự mang tiền xe đến đưa cho tôi, phải là tiền mặt.]

[Biểu cảm husky bực bội. jpg]

Khương Noãn Noãn hiểu ý hắn, rõ ràng là đang buông câu thả mồi, muốn cô mắc bẫy. Nhưng mà cái tên này cứ gửi mấy cái biểu cảm chó ngáo kia, chẳng có tí dáng vẻ ảnh đế nào, ngược lại còn giống mấy thằng nhóc nổi loạn nóng tính.

Cô tắt điện thoại, lười biếng ngáp một cái, không thèm trả lời nữa.

Đối phó loại "hải vương" này, hoặc là phải "tra" hơn hắn, hoặc là làm con mồi khéo léo.

Thấy đối phương im lặng, Cố Thời Châu ném điện thoại xuống, "chậc" một tiếng.

"Khá là có cá tính đó."

Bách Lương ghé qua, hỏi:

"Cô nàng xinh đẹp kia à? Nhà ở tận trong núi hả, hay đang cố tình chơi trò lạc mềm buộc chặt với cậu đấy?"

"Ai mà biết." Cố Thời Châu nhếch môi cười lười nhác.

"Cứ chờ xem ngày mai cô ta có đến không là rõ."

Người đại diện Phạm Tương chen vào:

"Thời Châu, cậu xem thử gương mặt mới vừa ký hôm nay đi, mỹ nhân Giang Nam đấy. Trong bộ phim cậu vừa nhận, cô ấy sẽ lần đầu tiên xuất hiện."

Cửa phòng bao mở ra, một mỹ nhân mặc sườn xám xanh nhạt bước vào. Khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, ngũ quan dịu dàng, có ba bốn phần giống Phó Thi Lưu.

"Chào thầy Cố." Người phụ nữ mặt hơi đỏ, có chút ngại ngùng.

"Tôi là Hàng Phán Hạ."

Lúc đến, người đại diện đã dặn cô ta: Cố đại ảnh đế này dựa lưng vào tập đoàn Cố thị, nổi tiếng thích mỹ nhân mặc sườn xám. Chỉ cần bám được vào, sau này đường đi sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Cô ta ngồi xuống cạnh hắn, chủ động rót cho hắn một ly rượu.

Cố Thời Châu nhìn cô ta hai lần, rồi thấy chán, quay đi. Trong đầu hắn lại hiện lên bóng dáng người con gái mặc váy trắng, bước đi trên bờ biển.

Thật sự kém xa.

Ngón tay hắn lướt qua ly rượu, nhặt lấy chìa khóa xe.

"Đi thôi."

Hàng Phán Hạ mặt tái nhợt, cực kỳ lúng túng.

Nửa đêm.

Cố Đình Yến tỉnh rượu.

Anh phát hiện mình đang gối đầu trong hõm cổ người phụ nữ, môi chạm phải một lọn tóc của cô.

Tay cô đặt hờ trên vai anh, giống như một tư thế an ủi, nhìn qua vô cùng thân mật.

Người đàn ông nhíu mày ngồi dậy, cảm giác khó chịu ở dạ dày đã dịu đi.

Những lúc thất thái như thế này anh thường tự mình chịu đựng, nhưng nay lại có thêm một người phụ nữ bên cạnh, cảm giác khác hẳn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!