Chương 33: Cô tinh lưu lãng

33. Bạch Dã không tin tưởng cô.

Tắt đèn chuẩn bị ngủ, Bạch Dã đột nhiên nhận được tin nhắn của Diệp Thanh Mạn: [Ngày mai tiết thể dục, Tỉnh Vô Vi hẹn cậu đấu tay đôi ở sân bóng.]

Nhìn thấy ba chữ Tỉnh Vô Vi, Bạch Dã lập tức nhíu mày, không vui "Chậc" một tiếng. Khi ở trong thân thể Diệp Thanh Mạn, hai người mà cô ấy ghét nhất, một là dượng, hai chính là Tỉnh Vô Vi.

Tỉnh Vô Vi ỷ vào mối quan hệ tốt đẹp của hai nhà, từ nhỏ đã thích quấn lấy Diệp Thanh Mạn không buông. Sau khi hắn phân hóa thành Alpha, tình hình càng trở nên trầm trọng hơn. Diệp Thanh Mạn sớm đã chặn số điện thoại của Tỉnh Vô Vi, nhưng thỉnh thoảng trong các buổi tiệc tùng của giới thượng lưu, khi hai nhà gặp nhau, không thể không đối phó một chút, hắn lại bám dính như một con chó ghẻ.

Bạch Dã khi ở trong thân thể Diệp Thanh Mạn, cũng đã bị hắn quấy rầy không ít lần.

"Omega cuối cùng rồi cũng sẽ lấy chồng. Mạn Mạn, bây giờ cậu không thích tôi, sau này nhất định sẽ thay đổi ý nghĩ."

"Bên cạnh Mạn Mạn vừa không có Alpha nào ưu tú hơn tôi, tại sao lại không thích tôi chứ? Sao cậu có thể không thích tôi được?"

"Các cậu Omega chính là nói một đằng làm một nẻo, sao có thể có Omega không thích tôi?"

Những lời tương tự như vậy, Bạch Dã không biết đã nghe bao nhiêu lần từ miệng Tỉnh Vô Vi.

Bạch Dã chưa từng thấy ai tự tin một cách lố bịch như Tỉnh Vô Vi. Có lần cô không nhịn được đã đánh hắn một trận, kết quả hắn còn cho rằng cô đánh người vì xấu hổ. Tỉnh Vô Vi bị đánh sưng mặt sưng mày, còn cười cợt nhả: "Mạn Mạn, nếu cậu không thích tôi, tại sao lại đánh tôi?"

Khiến Bạch Dã ghê tởm đến mức suýt nôn.

Còn nữa, khi Bạch Dã ở trong thân thể Diệp Thanh Mạn, cô sẽ cùng Vương Nãi Nguyên và đám đàn em chơi bóng. Các Alpha lớp Một đều bị họ đánh cho ngoan ngoãn. Nhưng ở phía lớp Hai, mỗi lần Bạch Dã cầm bóng đến sân, Tỉnh Vô Vi lại khoanh tay nhíu mày, liên tục lắc đầu:

"Tôi sao có thể chơi bóng với Omega được? Tôi sợ tôi thắng, cậu sẽ buồn. Hơn nữa Mạn Mạn, khi chơi bóng khó tránh khỏi va chạm, cậu bị thương thì làm sao?"

Chưa kể Bạch Dã, ngay cả đám Alpha lớp Một, đứng đầu là Lạc Trí, cũng thấy ghê tởm Tỉnh Vô Vi.

Còn về kỹ thuật chơi bóng? Tỉnh Vô Vi chơi bóng ở trường, đúng là chưa bao giờ thua. Nhưng Bạch Dã đã xem hắn chơi, kỹ thuật cũng chỉ ở mức trung bình, trước mặt Bạch Dã hoàn toàn không đáng chú ý. Chỉ có một đống chiêu trò bẩn thỉu thì hắn chơi rất thành thạo. Trên sân bóng, va vấp là chuyện thường, nhưng ở chỗ Tỉnh Vô Vi, thường xuyên "không cẩn thận" làm người ta ngã bị thương, "không cẩn thận" làm người ta gãy mắt cá chân, "không cẩn thận" khuỷu tay va vào làm gãy răng người khác.

Tất cả đều là "không cẩn thận"?

Những người bị hắn làm cho chịu thiệt, vì kiêng kỵ gia thế của hắn, cũng không dám truy cứu hay làm lớn chuyện.

Bạch Dã không ngờ, cô còn chưa chủ động đi tìm Tỉnh Vô Vi gây phiền phức, Tỉnh Vô Vi đã hẹn cô đấu tay đôi. Không biết hắn lại lên cơn gì. Chỉ là...

Bạch Dã l**m môi, đôi mắt lóe lên ánh sáng kích động.

Tỉnh Vô Vi trước đây không chịu chơi bóng với cô đúng không? Bị cô đánh còn cười cợt nhả đúng không? Bám dính cô, à không, bám dính Diệp Thanh Mạn không buông đúng không? Tới đây, đây chính là hắn tự mình đưa tới cửa đấy, Bạch Dã đâu có lý do gì để từ chối.

Bạch Dã gõ chữ: [Đi, ngày mai tớ đập nát đầu chó của hắn. Cho hắn chừa cái tật quấy rầy chúng ta. Mấy năm thù hận, dồn nén bấy lâu, cuối cùng cũng có thể trả rồi!]

Bạch Dã: [Cún con cuồng hoan. jpg]

Bạch Dã: [Diệp Thanh Mạn, cậu đến xem không?]

Bạch Dã: [Cún con trợn mắt. jpg]

Bạch Dã: [Mong đợi. jpg]

Bạch Dã: [Cún con làm nũng. jpg]

Bạch Dã dùng những biểu tượng cảm xúc hoạt hình. Liên tiếp những chú sói xám lông xù vẫy đuôi vui vẻ, mở to mắt, vẻ mặt chờ đợi, khiến người xem tan chảy.

Ở đầu dây bên kia, Diệp Thanh Mạn đang nằm trên giường, nhìn những biểu tượng cảm xúc liên tiếp trên màn hình, không kìm được mà nở một nụ cười dịu dàng.

Diệp Thanh Mạn không trả lời ngay. Ánh sáng màn hình dần mờ đi, cho đến khi khóa. Cô cụp mắt xuống, nụ cười trên mặt cũng từ từ tan biến, hàng mi cụp xuống.

Bạch Dã càng thể hiện sự mềm mại, ngoan ngoãn trước mặt cô, thì vẻ mặt quật cường khi từ chối sự giúp đỡ của cô và từ chối để cô tiêm pheromone hôm nay, lại càng khiến cô cảm thấy bực bội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!