11. Bạch gia
Năm giờ chiều, máy bay hạ cánh.
Bạch Dã lười biếng vươn vai, theo thói quen lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Diệp Thanh Mạn: [Đã đến sân bay.]
Mạn: [Ừ.]
Mạn: [Cậu về bằng cách nào? Bạch gia có cho người đến đón cậu không?]
Diệp gia và Bạch gia đều kinh doanh ở Hải Thành, họ cùng trong một giới. Trước khi Bạch Dã về nhà, Diệp Thanh Mạn đã nghe qua tình hình của Bạch gia.
Bạch Dã không phải con của vợ hiện tại của Bạch Tuấn Lĩnh, mà là con của người vợ trước. Nói một cách mỹ miều là con gái ngoài giá thú, còn nói thẳng ra là con riêng. Mẹ ruột của Bạch Dã, Dụ Mỹ Tâm, cũng không muốn chịu trách nhiệm cho cô. Bằng chứng là 18 năm trước, bà vừa sinh con ra đã tìm cách gửi đến vùng nông thôn cách xa hàng ngàn dặm, sau đó không lâu Bạch Dã bị lừa bán, cuối cùng lại lận đận vào trại trẻ mồ côi.
Dụ Mỹ Tâm cũng chỉ tình cờ phát hiện ra Bạch Dã vẫn còn sống. Bà vốn không có ý định nhận lại đứa con gái này. Nhưng Bạch gia, ông Bạch là một người theo chủ nghĩa trọng Alpha, trong khi Bạch bố lại có hai đứa con đều là Omega. Ông Bạch đã không hài lòng từ lâu. Dụ Mỹ Tâm nghĩ, đưa Bạch Dã về Bạch gia, đổi lại, ông Bạch sẽ cho bà một khoản tiền và đưa bà ra nước ngoài.
Bạch Dã thực sự giống như... một quả bóng bị đá vào Bạch gia. Ngoại trừ ông Bạch, không ai trong nhà mong đợi cô đến.
Bố Bạch cảm thấy lúng túng, mẹ kế cùng em trai và em gái sợ cô tranh giành gia sản, chắc chắn đã sớm có sự đề phòng. Có lẽ vừa xuống máy bay, Bạch Dã đã phải nhận một trận ra oai.
Bạch Dã đi về phía cổng ra sân bay. Cho đến khi lấy hành lý từ băng chuyền, rồi đi ra ngoài, cô vẫn không thấy ai đến đón. Cô mở điện thoại, gọi số của tài xế bố Bạch đã cho, nhưng máy bận.
"Chậc." Bạch Dã l**m môi, mắt cụp xuống một chút, đứng bên lề đường. Rõ ràng cô không vui, nhưng lại toát ra một vẻ bất cần và hung hăng.
Bạch Dã nhắn cho Diệp Thanh Mạn: [Không có ai. Không sao, tớ sẽ gọi taxi.]
Diệp Thanh Mạn trả lời rất nhanh: [Chờ một chút.]
Dù Diệp Thanh Mạn chưa nói gì thêm, ngón tay Bạch Dã đã dừng lại, theo bản năng đóng ứng dụng gọi xe. Cô chớp mắt, rồi mới nhận ra. Bấy nhiêu năm trôi qua, trước mặt Diệp Thanh Mạn, cô đã hình thành sự ăn ý đến mức không cần hỏi cũng biết đối phương muốn làm gì.
Hơn nữa... Bạch Dã cảm thấy, có phải cô quá nghe lời Diệp Thanh Mạn không? Cô lắc đầu, khẽ nở nụ cười.
Mạn: [Công ty nhà tôi vừa có một vị quản lý đi công tác về, lát nữa cậu đi xe của cô ấy. Gửi định vị cho tôi.]
[Không sao, tớ đi taxi cũng được, không làm phiền cậu.] Bạch Dã vừa gõ xong tin nhắn, chưa kịp gửi, Diệp Thanh Mạn đã như đoán trước được cô muốn nói gì, gửi một đoạn ghi âm. Bạch Dã mở lên, áp vào tai:
"Bạch Dã, nghe lời tôi đi."
Sau khi trưởng thành, giọng Diệp Thanh Mạn càng lúc càng lạnh, chỉ khi nói chuyện với Bạch Dã, trong giọng cô mới lộ ra một chút dịu dàng, thậm chí còn có chút nũng nịu. Tai Bạch Dã đỏ ửng, cô đưa tay gãi gãi tai, cảm thấy thật ngứa.
Diệp Thanh Mạn còn nhắn: [Là quản lý Vương, cậu biết mà.]
Từ cấp ba, Diệp Thanh Mạn thỉnh thoảng đã đi theo mẹ đến công ty. Quản lý Vương là tâm phúc của mẹ Diệp, Bạch Dã từng gặp vài lần khi hoán đổi thân thể với Diệp Thanh Mạn.
Bạch Dã xóa tin nhắn, gửi định vị cho cô.
Diệp Thanh Mạn gửi biển số xe cho cô.
Rất nhanh, một chiếc Maybach màu đen dừng lại trước mặt Bạch Dã.
Tài xế xuống xe giúp cô lấy hành lý. Bạch Dã mở cửa xe, ngồi vào hàng ghế sau. Hàng ghế trước là một phụ nữ xinh đẹp khoảng 40 tuổi, quay đầu lại cười với cô: "Cô là bạn của tiểu Diệp tổng à?"
"Vâng." Bạch Dã gật đầu, "Phiền chị rồi."
Bạch Dã trông rất xinh, khi cười lại ngoan ngoãn, khéo léo, ăn nói ngọt ngào. Một tiếng "chị" khiến quản lý Vương vui vẻ: "Ai cha, không phiền không phiền, tiểu Diệp tổng gửi địa chỉ cho tôi. Tôi thấy chúng ta cùng một khu, tiện đường mà."
Quản lý Vương cũng tò mò đánh giá Bạch Dã. Diệp Thanh Mạn tính tình lạnh lùng, cô từ nhỏ đã lớn lên trong sự bao bọc của mẹ, chưa bao giờ thấy cô ấy kết bạn với ai, Bạch Dã là người đầu tiên. Hơn nữa, có thể khiến Diệp Thanh Mạn đích thân gọi điện thoại nhờ đưa về nhà, chứng tỏ mối quan hệ giữa Bạch Dã và Diệp Thanh Mạn chắc chắn không bình thường.
Bạch Dã khẽ cong khóe môi, cười với quản lý Vương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!