Chương 9: Trò chơi có điểm kết thúc, còn anh và cô thì không

Cô giáo Trần cầm loa nói: "Các bậc phụ huynh, đã chuẩn bị xong chưa?"

Dụ Từ lấy lại tinh thần, thu lại bàn tay đang khoác lên cánh tay Cận Hoài Tiêu: "Hoạt động bắt đầu rồi, anh đi đến đầu chặn tiếp theo đợi đi, đây là hoạt động tiếp sức."

"Ừm, được." Cận Hoài Tiêu cúi đầu sờ vào cái đầu bé xíu của Kiều Kiều: "Kiều Kiều cố lên nhé."

Kiều Kiều nắm tay lại: "Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"

Cận Hoài Tiêu cười một tiếng, cuối cùng liếc nhìn Dụ Từ. Lúc này gió nổi lên, mái tóc cô bay tán loạn trên khuôn mặt, đang cúi đầu chỉnh lại tóc rối. Có vài phần muốn tránh ánh mắt của anh.

Đợi đến khi trước mặt không có ai nữa, Dụ Từ mới chỉnh tóc xong, vén tóc mái sau tai.

Phần hoạt động tiếp này được chia làm ba chặn: chặn thứ nhất mẹ mang theo đứa con, chặn hai thì đến lượt ba và đứa con, chặn cuối cùng chính là hoạt động cả nhà ba người cùng nhau hợp sức. Dụ Từ xoa xoa bàn tay nhỏ của Kiều Kiều, thấp giọng hỏi cô bé: "Kiều Kiều có nhớ kỹ lời cô vừa nói với cháu không?"

Kiều Kiều giơ tay nhỏ lên: "Dạ có!"

Dụ Từ nhiều năm chưa tham gia hoạt động tập thể, hay thi đấu cuộc thi nào có tính chất so tài và thứ hạng. Giữa lúc đợi hô khẩu lệnh, cô thở ra một hơi, lại có chút căng thẳng.

Cận Hoài Tiêu đứng ở đầu chặn tiếp theo, cách cô khoảng một trăm mét. Anh trong đám người nổi trội, dáng vẻ trưởng thành, đứng chỗ nào cũng đẹp mắt. Không cùng các ông bố trò chuyện mà là lặng lẽ nhìn cô.

Giống như lúc Dụ Từ kiểm tra thể chất ở Đại học, Cận Hoài Tiêu cũng sẽ đến sân tập của cô để ở bên, đứng ở vạch đích, và cầm sẵn một chai nước ấm cho cô.

Tiếng còi của cô Trần và tiến còi của năm đó giống như cùng thời điểm mà đồng thời vang lên. Xuyên qua năm năm, kéo về thực tại.

Dụ Từ nắm chặt tay Kiều Kiều: "Kiều Kiều, bước chân trái trước."

Khuôn mặt nhỏ nhắn Kiều Kiều đỏ bừng, chuyên tâm nhìn vào chân của hai người. Dụ Từ ở một bên hô một hai, một bên cũng đi theo tiếng hô đó. Mỗi một số đêm là bước một bước, đi khoảng vài chục bước có thể nắm giữ quy luật.

Bên tai đầy tiếng hô hoán, nhóm ông bố đứng ở chặn kế tiếp hô tên đứa nhỏ nhà mình cố lên. Có người ngã sấp xuống lại vội vã bò dậy, như vậy càng hoảng loạn hơn. Những gia đình đã thi đấu xong đang quây quần xung quanh, tiếng nói chuyện râm ran.

Dụ Từ không dám ngẩng đầu, cũng không vội tăng thêm tốc độ. Cùng Kiều Kiều hợp tác ăn ý, tần số bước chân của hai người đã thống nhất, một đường cũng không lơ là chút nào.

Lúc gần tới đích, trán Kiều Kiều đã đổ đầy mồ hôi, Dụ Từ hô cố lên với cô bé: "Kiều Kiều, kiên trì, kiên trì nào."

Kiều Kiều hoạt bát hơn, có sức lực dồi dào, chạy rất hết mình, khi còn cách vạch đích mười mấy bước đã dang rộng hai tay, muốn lao vào lòng Cận Hoài Tiêu.

Cận Hoài Tiêu đã quỳ một gối xuống sẵn, đợi Kiều Kiều nhào một cái vào trong ngực của anh.

"Chú, nhanh nhanh nhanh! Bịt mắt cho Kiều Kiều!"

Cận Hoài Tiêu giúp Kiều Kiều bịt mắt, Dụ Từ ngồi xuống cởi dây buộc chân của mình và Kiều Kiều, đột tác nhanh chóng cầm lấy dây. Cận Hoài Tiêu vừa giúp Kiều Kiều bịt mắt xong, cô lập tức vòng qua sau lưng anh.

"Anh ngồi xổm xuống đi, đừng đứng lên, tôi không vớ tới."

Cận Hoài Tiêu vừa mới chuẩn bị đứng dậy, sau khi bên tai nghe được liền cong lưng xuống, để hai tay Dụ Từ vòng qua anh, đem miếng vải đen bịt mặt anh lại.

Động tác của cô rất nhanh, mùi hương nước giặt quần áo trên tay áo chui vào hơi thở của anh. Cận Hoài Tiêu im lặng ngửi, đây là nhãn hiệu giặt quần áo lúc anh đã giặt đồ cho Dụ Từ.

Cô không đổi.

Cận Hoài Tiêu cong khóe môi, đầu vai đột nhiên bị Dụ Từ quay qua, giống như một bậc phụ huynh đặc biệt vội vã: "Anh vẫn còn ngồi xổm làm gì, nhanh cùng với Kiều Kiều đi đi!"

"Chú, cháu ở đây." Kiều Kiều đưa tay cho Cận Hoài Tiêu.

Dụ Từ đứng ở một bên chỉ huy: "Đi một bước nhỏ về phía trước, đi lên một bước nhỏ một chút. Trên mặt đất bên phải của anh có một ly giấy, phía bên trái, bên trái, đúng, đi từ từ thôi."

Bịt mắt đi chướng ngại, trên tấm thảm bò, cứ cách một khoảng sẽ đặt một chiếc ly giấy. Ba và con sẽ cần đi vòng qua những chiếc cốc này theo hiệu lệnh của mẹ. Mỗi khi làm đổ một chiếc ly, tổng thời gian của hoạt động sẽ bị cộng thêm mười giây.

"Chỉ còn mười mấy mét, đi về phía trước, bước nhỏ một chút, đi từ từ, đi một bước nhỏ về bên phải."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!