Lúc Dự Từ và Kiều Kiều quay lại, Cận Hoài Tiêu vẫn ngồi trong cái lều mà họ đã ăn cơm. Anh trông thấy hai người về, đứng dậy cầm túi của hai người.
"Đi thôi, đi tập hợp ở quảng trường."
Dụ Từ chuẩn bị nắm tay Kiều Kiều, Cận Hoài Tiêu đi trước cô một bước, một tay nắm Kiều Kiều, tay còn lại thuận thế nắm tay Dụ Từ.
Dụ Từ: "..."
Sao anh có thể ngựa quen đường cũ như thế nhở?
Dụ Từ lầm bầm trách mắng anh một câu: "Anh đừng có chiếm tiện nghi của tôi, giờ tôi không bị chóng mặt nữa rồi."
Cận Hoài Tiêu quay đầu lại nhìn cô: "Sao em lại có suy nghĩ bậy bạ như thế, anh quan tâm bạn gái cũ một chút, sao có thể gọi là chiếm tiện nghi?"
Kiều Kiều: "!"
Kiều Kiều ngạc nhiên: "Bạn gái cũ!"
Là cái mà ba mẹ của cô bé đã nói, người mà cùng cô lớn lên, yêu đương với cô, đối xử với cô cực kỳ tốt!
Dụ Từ lập tức đổi chủ đề: "Kiều Kiều cháu nhìn xem, đó có phải là Lạc Lạc không?"
Trẻ con rất dễ dời đi sự chú ý, Kiều Kiều cũng không ngoại lệ, cô bé vỗ Cận Hoài Tiêu: "Chú, cháu muốn qua đó."
Cận Hoài Tiêu buông cô bé ra, cô bé ba chân bốn cẳng chạy đi tới trước mặt một nhà ba người kia.
Dụ Từ không ngăn cản. Thực ra cô cũng không lo lắng chuyện Kiều Kiều sẽ kể với vợ chồng Dụ Thần. Kể cả cô bé có nói, Dụ Thần và Lâm Kim Miên cũng sẽ không cản. Năm xưa, khi cô và Cận Hoài Tiêu chia tay, họ là những người đầu tiên khuyên hai người quay lại.
Dụ Từ đến giờ vẫn nhớ lời của Dụ Thần và Lâm Kim Miên.
"Tiểu Từ, em tự hỏi lòng mình xem, Hoài Tiêu đối xử với em thế nào."
"Hai đứa đã quen nhau bảy năm, cùng trải qua bao nhiêu chuyện, thật sự nhất định phải chia tay sao?"
"Hoài Tiêu đối xử với em rất rất tốt. Tiểu Từ, nghĩ lại một lần nữa đi được không?"
Phải, anh ấy tốt đến thế sao?
Mọi người đều nói anh ấy tốt, cho rằng việc cô đòi chia tay là cô có lỗi với Cận Hoài Tiêu.
Dụ Từ cúi đầu. Cận Hoài Tiêu vẫn đang nắm tay cô, những ngón tay rõ ràng, thon dài. Bàn tay này rất đẹp, đặc biệt khi cầm bút. Chiếc nhẫn từng đeo ở ngón áp út giờ đã biến mất. Đó là nhẫn cặp mà cô đã tặng anh.
Dụ Từ cười nhạt một tiếng. Cô và anh chia tay lâu như vậy rồi, chắc anh đã vứt nó đi từ lâu rồi.
"Nghĩ gì thế?"
Dụ Từ bừng tỉnh, giấu giếm quay mặt đi: "Anh quản tôi làm gì, anh có quyền sao?"
Giọng nói có chút hờn dỗi. Đã lâu lắm rồi anh không được nghe cô nói chuyện với mình bằng giọng điệu này, Cận Hoài Tiêu sững người một thoáng. Vì sợ hễ mở miệng sẽ phá vỡ sự bình yên khó có được này của hai người, anh không nói gì, lặng lẽ siết chặt tay cô, dắt cô đến điểm tập trung. Bước chân không quá lớn, vừa đủ để Dụ Từ có thể theo kịp.
Sau khi đến điểm tập trung, Dụ Từ kéo Kiều Kiều lại. Hai người lớn và một người nhỏ cùng nhau bàn bạc về hoạt động buổi chiều.
"Buổi chiều có ba hoạt động, tức là ba chặng. Chặng đầu tiên là chân lớn buộc chân nhỏ, anh dắt Kiều Kiều cùng chạy, sau đó đến đích thì tôi và Kiều Kiều sẽ tham gia chặng thứ hai, đi vượt chướng ngại vật bị bịt mắt. Lúc này cô giáo Trần sẽ bịt mắt hai người, tôi sẽ chỉ đường cho hai người đi vòng qua chướng ngại vật. Sau khi đến đích, sẽ đến chặng thứ ba, gia đình cùng chèo thuyền nhỏ, cả ba chúng ta cùng tham gia.
Đội nào đến được lá cờ nhỏ màu đỏ ở bờ đối diện trước thì đội đó thắng."
Dụ Từ đọc lại toàn bộ lịch trình hoạt động, liếc nhìn Cận Hoài Tiêu: "Anh nghe rõ chưa, biết quy trình chưa?"
Vẻ mặt nghiêm túc của cô rất đáng yêu. Cận Hoài Tiêu cố nén cười: "Bạn học Dụ có giọng nói rõ ràng, khả năng hiểu của anh cũng không tồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!