Chương 57: Bốn mùa của họ

Hai tháng trước đám cưới, cửa hàng ở phố cổ phía Nam đã hoàn tất sửa sang và khai trương. Không lâu sau đó, công việc kinh doanh bùng nổ. Dụ Từ, với tư cách là người lập kế hoạch dự án cho cửa hàng mới, đã nhận được một khoản tiền thưởng lớn và một lần nữa nhận được thông báo thăng chức từ sếp Lý.

Lần này cô không từ chối, từ Trưởng nhóm kế hoạch lên chức Quản lý, lương cũng tăng gấp đôi.

Người của Đông Hỏa và Dự Thượng sau đó cũng biết về mối quan hệ của họ. Dụ Từ đã công khai chia sẻ, tặng kẹo mừng và thiệp mời cho tất cả mọi người trong bộ phận kế hoạch, tặng cả cho sếp Lý, và nhận được những lời chúc phúc chân thành từ họ.

Mọi thứ đều đang trở nên tốt đẹp hơn. Đón lấy cơn gió nóng bỏng của mùa hè, đám cưới của Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu đã đến.

Họ đặt một khách sạn ở trung tâm thành phố. Khách mời đa số là họ hàng bên phía Dụ Từ, còn bên Cận Hoài Tiêu chủ yếu là bạn bè của anh, bác sĩ Kỷ Tuân cũng đến dự.

Dụ Từ dậy từ rất sớm để trang điểm. Khi thay váy cưới, Lâm Kim Miên và An Vận vào giúp một tay. Bộ váy này cô chọn cùng Cận Hoài Tiêu, kiểu cúp ngực khoe khéo xương quai xanh và bờ vai thanh tú, khăn voan rất dài rủ xuống đất, chân váy rộng xòe bồng bềnh.

Cô đứng ngoài cửa, khi cánh cửa lớn dần mở ra, Dụ Từ vẫn không nén nổi lo lắng, hít sâu vài hơi. Ánh sáng từ bên trong hắt ra, qua khe cửa đang mở chậm rãi, cô nhìn thấy Cận Hoài Tiêu trong bộ vest đen lịch lãm.

Váy cưới của cô và vest của Cận Hoài Tiêu đều là đồ đặt may riêng. Anh vốn dĩ đã là giá treo quần á di động, dáng người cao ráo, lưng thẳng tắp. Đứng ở cuối con đường nhìn cô, dù khoảng cách xa như vậy, Dụ Từ vẫn nhận ra anh đang mỉm cười.

Vì ba Dụ Từ đã mất, cô không có trưởng bối đưa vào lễ đường. Người dẫn chương trình cầm loa, nhiệt tình hô lớn: "Mời chú rể đi đón cô dâu của chúng ta!"

Dụ Từ ôm bó hoa nhìn anh bước tới. Ban đầu anh đi bộ, nhưng chỉ vài bước đã bắt đầu chạy, mười mấy giây sau đã đứng trước mặt cô. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn ngập ý cười, niềm vui sướng nồng đượm như sắp tràn ra ngoài khiến Dụ Từ không thể phớt lờ.

Sau đó Cận Hoài Tiêu nhỏ giọng nói: "Tiểu Từ, em đẹp lắm."

Dụ Từ nghiêng đầu, khăn voan sau đầu cũng khẽ đung đưa. Cô giơ tay khoác lấy cánh tay anh, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy: "Cận Hoài Tiêu, anh cũng rất đẹp trai."

Tiếng nhạc vang lên, họ cùng bước vào lễ đường. Dụ Từ nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh vẫn giống như chàng thiếu niên năm nào. Đám cưới mà cô từng diễn tập trong lòng rất nhiều lần, cuối cùng cô cũng đã đợi được rồi.

Cận Hoài Tiêu đeo nhẫn cho cô, Dụ Từ cũng đeo chiếc nhẫn nam vào tay anh. Bốn mắt nhìn nhau, Dụ Từ híp mắt cười, sà vào lòng anh.

Anh thì thầm bên tai: "Anh yêu em, Tiểu Từ." Dụ Từ ôm chặt lấy eo anh, mỉm cười đáp lại: "Em cũng yêu anh, Cận Hoài Tiêu."

Vào tháng Chín, Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu đi hưởng tuần trăng mật. Sau mười ngày nghỉ phép kết thúc, cô quay lại với công việc. Cô vừa thăng chức, gần đây lại tiếp nhận một dự án mới nên cần xử lý rất nhiều việc, gần như ngày nào cũng tăng ca đến hơn chín giờ tối.

Nhiệm vụ hôm nay hoàn thành khá thuận lợi, hiếm khi cô được tan làm đúng giờ. Dù đã vào thu nhưng thời tiết vẫn rất nóng. Rời khỏi phòng điều hòa, một luồng nhiệt phả thẳng vào mặt. Dụ Từ cầm xấp tài liệu, giơ tay quạt quạt, nhìn thấy chiếc xe đang đỗ bên kia đường.

Cô mỉm cười, bước nhanh về phía anh, mở cửa ghế phụ ngồi xuống. Cận Hoài Tiêu đưa cho cô một ly trà hoa quả đá. "Nóng không em?"

Dụ Từ bưng ly trà uống hai ngụm, nước đá xuống bụng khiến cô mát mẻ hơn hẳn. Cô thở hắt ra một hơi dài rồi mới trả lời: "Có anh đến đón thì không nóng nữa."

"Vậy làm việc có mệt không?"

"Mệt, nhưng rất vui."

Cận Hoài Tiêu cũng cười, nghiêng người qua giữ lấy cằm cô, cúi xuống ghé sát: "Để anh nếm thử xem có ngọt không."

Anh mổ nhẹ lên môi cô rồi hơi ngẩng đầu lên. Dụ Từ hỏi: "Ngọt không anh?"

"Ừm..." Cận Hoài Tiêu nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Không ngọt bằng Tiểu Từ."

Nói điêu. Dụ Từ không nén nổi cười, đẩy vai anh ra: "Về nhà thôi, tránh ra nào." Cận Hoài Tiêu không nhịn được, hôn thêm bảy tám cái lên môi cô, cho đến khi trêu cô phát cáu mới chịu thôi, ngoan ngoãn lái xe về nhà.

Điều hòa trung tâm ở nhà đã được bật sẵn nên không thấy nóng. Dụ Từ vừa vào cửa thay giày xong liền nằm bẹp xuống sofa, giơ tay vẫy vẫy Cận Hoài Tiêu, dùng giọng điệu nũng nịu: "Lại đây bảo bối, cho em ôm cái nào."

Cận Hoài Tiêu bước tới. Sofa rất rộng, anh nằm xuống cạnh cô. Dụ Từ rúc vào lòng anh, đôi tay tự giác vòng qua eo anh, dường như mọi mệt mỏi trong ngày đều tan biến. Cả hai không nói gì, Cận Hoài Tiêu nhẹ nhàng vuốt tóc cô, để cô yên tâm nghỉ ngơi trong lòng mình.

Nằm một lát, Dụ Từ loay hoay ngẩng đầu hôn lên cằm anh: "Anh ăn cơm chưa? Em ăn ở công ty rồi." Cận Hoài Tiêu cúi đầu mũi chạm mũi với cô: "Chiều nay anh đi tiếp khách có ăn một chút rồi. Em có đói không?" Dụ Từ cũng không đói, vậy là hôm nay họ không cần làm cơm tối nữa. Cô lại vùi đầu vào ngực anh: "Xin lỗi anh, em bận nốt thời gian này thôi, xong việc em sẽ dành thời gian cho anh."

Từ lúc đi trăng mật về, Dụ Từ chưa cùng Cận Hoài Tiêu xem một bộ phim nào, cũng chưa từng hẹn hò lần nào. Cận Hoài Tiêu tựa cằm l*n đ*nh đầu cô, khẽ cọ cọ nói: "Tiểu Từ, đừng thấy áy náy. Anh xót em làm việc mệt, nhưng anh cũng mong em được tỏa sáng trong lĩnh vực mình yêu thích. Vậy nên em cứ yên tâm làm việc đi, anh không thấy buồn đâu."

Dụ Từ cười khẽ, cô mặt Cận Hoài Tiêu lên: "Em là đang kiếm tiền nuôi anh đấy nhé." Cận Hoài Tiêu siết chặt eo cô: "Được, em nuôi anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!