Họ đến nơi vừa vặn đúng giờ cơm. Cận Hoài Tiêu đi đặt chỗ trước, sau đó cùng Dụ Từ đợi ở sân.
Hai người tìm một chiếc xích đu ở góc sân để ngồi. Vừa ngồi xuống, Từ Hà đã gọi video tới.
"Tiểu Từ, con và Hoài Tiêu gặp nhau chưa?"
Dụ Từ xoay điện thoại về phía Cận Hoài Tiêu: "Người ở đây rồi ạ, bọn con chuẩn bị ăn cơm."
Cận Hoài Tiêu khẽ gật đầu, chào hỏi điềm đạm: "Cháu chào dì."
Từ Hà trò chuyện với Cận Hoài Tiêu vài câu rồi bảo anh đưa máy cho Dụ Từ. Hai mẹ con trò chuyện như chỗ không người, đa số đều là lời dặn dò cô nhớ uống thuốc, trong lòng không thoải mái phải gọi điện về nhà ngay. Bà cũng nhắc cô đồ ăn thức uống mang theo đều phải ăn uống đầy đủ hằng ngày. Ngày nào Từ Hà cũng phải gọi video cho cô một lần mới yên tâm.
Một ngày Dụ Từ phải nhận video từ Cận Hoài Tiêu, từ Từ Hà, rồi Kiều Kiều thỉnh thoảng lại muốn nói chuyện với cô út, bao gồm cả Dụ Thần và Lâm Kim Miên. Mỗi ngày hễ có chút thời gian là cô lại ôm điện thoại gọi video và trả lời tin nhắn.
Nói chuyện với Từ Hà xong, Dụ Từ ngả người ra sau, vừa vặn thu mình vào trong chiếc xích đu, ngẩng đầu nhìn trời: "Em nhớ lần đó em bị gà mổ, anh cứ khăng khăng bắt em đi tiêm phòng. Thực ra chẳng cần tiêm đâu."
"Anh không yên tâm." Ánh mắt Cận Hoài Tiêu dừng trên mu bàn tay cô, vết sẹo đã sớm biến mất không còn dấu vết, phai nhạt hoàn toàn.
Từ góc độ này, Dụ Từ chỉ nhìn thấy góc nghiêng của anh. Cô đung đưa đôi chân, chiếc xích đu khẽ dao động.
"Cận Hoài Tiêu, giờ anh còn biết đi xe điện không? Trước mặt em anh đã đổi đến ba chiếc ô tô rồi, em đoán tài sản của anh vượt xa tưởng tượng của em, ra ngoài chắc toàn đi xe sang thôi nhỉ?"
Cô hỏi rất nghiêm túc, Cận Hoài Tiêu bật cười, cũng học theo dáng vẻ của cô tựa vào xích đu: "Nói thật lòng thì sau khi tốt nghiệp đúng là anh chưa đi lại xe điện. Thường xuyên đi công tác, đi ô tô tiện hơn nhiều."
"Anh còn biết đi không?"
"Ừm... chắc là có."
Dụ Từ cũng cười theo, vỗ vỗ vào ngực mình: "Em có xe điện đấy, về nhà đi xe của em. Anh vốn đã biết đi rồi, chỉ cần chạm tay vào là quen ngay thôi."
Cận Hoài Tiêu gật đầu: "Được."
Dụ Từ mỉm cười, lải nhải kể về những chuyện xưa. Cận Hoài Tiêu nghiêng đầu nhìn cô, nghe cô nói. Khi nhìn cô, anh luôn vô cùng chuyên chú, như thể trong mắt chỉ có mình cô.
Một lát sau, anh bỗng ghé sát lại, thấp giọng nói bên tai cô: "Quốc khánh đi biển với anh nhé?"
Dụ Từ sững người: "Đi biển sao, sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện này?"
Cận Hoài Tiêu hỏi cô: "Chính xác là Hải Thành, chúng ta quay về đó một chuyến có được không?"
Đó là một nơi rất xa, ngồi tàu cao tốc từ Ninh Trạch mất mười tiếng đồng hồ. Năm đó khi nhập học đại học, cô và Cận Hoài Tiêu đã cùng nhau bước lên chuyến tàu đi xa ấy. Cô tựa vào vai anh ngủ suốt quãng đường, lúc đó chẳng hề thấy con đường ấy dài đến vậy.
Nhưng khi cô dọn đồ quyết định quay về Ninh Trạch, mười tiếng ngồi xe cô đã khóc suốt dọc đường. Con đường ấy sao mà dài thăm thẳm, mãi chẳng thấy điểm dừng.
Cô đã năm năm rồi không quay lại đó.
Cận Hoài Tiêu hỏi lại một lần nữa: "Chúng ta đi Hải Thành nhé, đợi đến dịp Quốc khánh."
Dụ Từ lầm bầm: "Anh vừa muốn đi Lũng Giang, lại vừa muốn đi Hải Thành, đi hết cả sao?"
"Ừ, đều đi hết." Cận Hoài Tiêu nói.
Dụ Từ bướng bỉnh đáp: "Muốn đi thì đi thôi, dù sao Quốc khánh ở đâu cũng đông người, ở lại Ninh Trạch cũng thế thôi."
Cô có thể cảm nhận được khi mình đồng ý, tâm trạng Cận Hoài Tiêu rõ ràng tốt hơn hẳn. Lúc ở trên xe nhắc đến ba mẹ anh, tâm trạng anh thực sự rất tệ.
Anh có thói quen kìm nén bản thân, từ lúc Dụ Từ mới quen anh đã vậy. Cảm xúc tiêu cực hiếm khi để lộ ra ngoài. Trong mắt người ngoài đó là sự trầm ổn, nhưng trong mắt Dụ Từ, đó chỉ là sự kìm nén.
Dụ Từ chọc chọc vào mặt anh: "Anh tâm trạng không tốt thì cứ nói ra, đừng lúc nào cũng nhịn rồi tự mình tiêu hóa, nhịn lâu sẽ sinh bệnh đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!