Chương 45: Tiểu Từ, sau này có thể cho anh một mái ấm không?

Khi Dụ Từ quay về khách sạn đã là năm giờ chiều. Vào phòng việc đầu tiên là đi tắm. Mặc dù chuồng gà tương đối sạch sẽ, họ cũng đã mặc áo bảo hộ và đi ủng da khi vào trong, nhưng ở đó hai ba tiếng đồng hồ vẫn khiến cô có chút ám ảnh sạch sẽ.

Tắm xong, cô tiện tay giặt luôn bộ quần áo mặc hôm nay. Đang phơi ngoài ban công thì An Vận tới gõ cửa.

"Đi ăn không? Họ định tụ tập liên hoan đấy."

"Lát nữa Cận Hoài Tiêu đến, tớ..."

"Dừng." An Vận giơ tay ngắt lời Dụ Từ: "Tớ hiểu rồi. Đi đi, đi đi, tớ sẽ giúp cậu giấu giếm cho."

Cô ấy không hỏi thêm chuyện gì khác. Dụ Từ lại thấy áy náy, chỉ biết cười hối lỗi: "Làm phiền cậu rồi, Tiểu Vận."

"Đi chơi đi, có gì đâu." An Vận xua tay, trước khi đóng cửa giúp Dụ Từ còn dặn một câu: "Ăn cơm nhiều vào, nhìn cậu gầy kìa."

Dụ Từ đáp: "Được, tớ biết rồi."

Đóng cửa lại, một lát sau liền nghe thấy tiếng động ở hành lang, còn có giọng nói giải thích của An Vận. Lý do cô ấy đưa ra là Dụ Từ muốn quay lại trường cấp ba của mình xem thử nên không đi liên hoan cùng họ.

Nói nghe cũng rất có tình có lý, cũng không ai đến tìm Dụ Từ để xác nhận. Cô nhẹ nhõm hẳn, thay một bộ quần áo, trang điểm nhẹ nhàng thì nhận được tin nhắn WeChat của Cận Hoài Tiêu. Anh đang trên đường đến khách sạn, ước chừng mười phút nữa là tới.

Mười phút này có chút dài đằng đẵng. Dụ Từ cũng không nghịch điện thoại, ngồi trong phòng đợi anh. Thực ra chỉ đợi năm sáu phút, tiếng gõ cửa đã vang lên, tin nhắn của anh cũng hiện ra.

J: [Anh ở ngoài cửa.]

Dụ Từ mở cửa. Cận Hoài Tiêu mặc áo sơ mi đen dài tay, bên trong lót một chiếc áo phông trắng, vẫn là chiếc quần jeans rộng rãi. Vai và cổ thẳng tắp, làn da trắng lạnh. Anh cụp mắt nhìn cô, ánh mắt chuyên chú.

Cách ăn mặc của anh chẳng khác gì thời đại học, khiến cô luôn có cảm giác khó diễn tả bằng lời, dường như những năm qua anh đã thay đổi, mà dường như vẫn thế, vẫn là chàng trai năm ấy.

Hai tay Cận Hoài Tiêu xách đầy đồ. Sau khi vào phòng và đặt xuống, Dụ Từ vừa đóng cửa lại, quay đầu liền va vào lòng anh. Anh cúi xuống ôm lấy cô: "Nhớ em quá."

Phản ứng đầu tiên của Dụ Từ là mùi hương trên người anh, xuyên qua lớp vải còn vương nơi cánh mũi, sau đó là nhiệt độ cơ thể anh, cao hơn cô một chút, rồi mới đến lời nói của anh.

"Nhớ Tiểu Từ quá." Cận Hoài Tiêu ôm chặt cô, thấp giọng nhắc lại lần nữa.

Mặt Dụ Từ nóng bừng, giơ tay chống lên lồng ngực anh, khẽ đẩy: "Anh mới không gặp em có hai ngày thôi mà, vả lại ngày nào anh cũng gọi video cho em còn gì."

Cận Hoài Tiêu không buông tay, vẫn ôm lấy Dụ Từ: "Nhưng anh không muốn chỉ nhìn thấy em qua điện thoại, anh muốn được ôm em."

Dụ Từ cũng ngoan ngoãn lại, im lặng để anh ôm.

Nhưng Cận Hoài Tiêu là kẻ "được đằng chân lân đằng đầu". Cô không bảo dừng, anh cứ ôm mãi. Anh lại cao như vậy, cổ Dụ Từ ngửa đến mỏi nhừ, cuối cùng không nhịn được nữa đẩy đẩy anh: "Buông ra đã, lát nữa họ về bây giờ, chúng ta phải đi ngay."

Lần này Cận Hoài Tiêu mới buông ra, xoa xoa tóc cô: "Chưa ăn cơm đúng không?"

Dụ Từ cúi đầu chỉnh lại tóc mái để che giấu, đáp: "Vâng."

Cận Hoài Tiêu đặt túi đồ lên bàn, lấy ra mấy hộp nhựa trong suốt.

"Bánh quy anh tự làm, hôm qua đi mua cho em ít hoa quả, còn có sữa mẹ gửi cho em và thịt bò khô mẹ làm, em nhớ ăn nhé."

"Quần áo anh mang cho em mấy cái áo phông và quần, áo chống nắng mang ba cái, nội y cũng mang thêm mấy bộ cho em. Anh đã mua bộ ga giường mới, giặt rồi, có thể dùng ngay. Rồi ở đây nếu giặt quần áo không tiện thì cứ để đó, đợi anh đến anh mang đi giặt rồi gửi lại cho, ba ngày anh đến một lần."

Chiếc bàn vốn không lớn giờ đã bị xếp đầy ắp, nhưng được đặt rất quy củ. Cận Hoài Tiêu lại đặt chiếc vali nhỏ đựng quần áo sát tường, tiện tay dọn dẹp luôn cái bàn trang điểm lộn xộn cô vừa dùng xong.

Thấy Cận Hoài Tiêu lấy bộ ga giường ra định thay cho mình, Dụ Từ vội vàng ngăn anh lại, xách túi đẩy anh ra ngoài: "Để em về tự thay, chúng ta đi thôi, lát nữa họ ăn xong về bây giờ."

Cận Hoài Tiêu bị cô đẩy ra ngoài. Dụ Từ kéo anh đi thang máy xuống lầu, suốt dọc đường cứ như đi ăn trộm đến tận bên ngoài khách sạn. Xe của anh đỗ bên lề đường, Dụ Từ ngồi vào ghế phụ mới coi như yên tâm.

Dáng vẻ này của cô lọt vào mắt Cận Hoài Tiêu thấy thật đáng yêu, anh cười khẽ: "Sợ họ nhìn thấy thế sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!